Osho ơi, thầy ngụ ý gì khi thầy nói trong các thư viết
cho Amitabh rằng thầy đã vượt ra ngoài chứng ngộ?
Sự tồn tại không có giới hạn. Không có điểm nào là dấu chấm
hết cả. Dù bạn ở đâu, vẫn có nhiều điều xảy ra cho bạn. Cách thức là vô tận.
Không có mục đích và đây là cái đẹp của cuộc sống, bởi vì nếu có điểm cuối, mục
đích, điều đó có nghĩa là không có cái gì ngoài cái chết. Sống là chuyện đang
tiếp diễn. Nó cứ nở hoa từ vĩnh hằng tới vĩnh hằng.
Chứng ngộ là kinh nghiệm vô biên, bao la, bí ẩn, phúc lạc tới
mức những người đã đạt tới nó, đều đã dừng lại ở đó. Họ đã nghĩ rằng cái toàn
thể đã tới. Tôi về cơ bản là kẻ lang thang vô gia cư. Lúc ban đầu tôi cũng
nghĩ, nhưng kinh nghiệm này đẹp tới mức không thể có gì đẹp hơn điều này. Kinh
nghiệm này cực lạc đến mức không thể nào hiểu nổi cho dù là nghĩ, là tưởng tượng
rằng có thể có nhiều hơn
Nhưng đây là bí ẩn của việc sống. Bao giờ cũng có nhiều hơn.
Chỉ vì tò mò, tôi bắt đầu nhìn ra bên ngoài chứng ngộ. Và tôi đã ngạc nhiên rằng
chứng ngộ chỉ là sự bắt đầu, không phải là kết thúc. Việc bắt đầu của cuộc hành
trình ánh sáng mà cứ mở rộng mãi, cứ trở nên ngày một lí thú hơn - Rasso Viser.
Upanishads đã gọi kinh nghiệm tối thượng này rằng nó rất lí
thú. Tôi là một cột mốc trong lịch sử phát triển và tâm thức của con người. Đó
là điều tôi ngụ ý khi tôi nói, "Chứng ngộ đã bị bỏ lại xa đằng sau. Tôi đã
đi ra ngoài nó." Và cõi bên kia là không có giới hạn. Nó cũng giống như đường
chân trời bao quanh bạn. Khi bạn tới gần nó hơn, nó di chuyển lùi xa thêm. Bạn
không bao giờ đạt tới, bạn bao giờ cũng đang đi tới, nhưng bạn không bao giờ tới.
Đây là ý nghĩa của sống. Nghĩ xem nếu có kết thúc cho việc
tìm kiếm của bạn, cái gì sẽ còn lại? Thế thì bạn sẽ làm gì? Ngay cả chứng ngộ sẽ
trở thành chán. Ngay cả phúc lạc hai mươi bốn giờ một ngày, hàng tháng, hàng
năm, hàng kiếp, mãi mãi và mãi mãi sẽ bắt đầu thu thập bụi lên nó. Nó sẽ mất đi
sức quyến rũ ban đầu, tuổi trẻ ban đầu, phúc lành ban đầu.
Nhưng mãi cho tới nay, không ai nói rằng có cái gì bên ngoài
chứng ngộ. Đó là lí do tại sao tôi nói, tôi là cột mốc. Với tôi, một chương mới
trong lịch sử tâm thức bắt đầu. Chứng ngộ bây giờ sẽ là bắt đầu, không phải là
kết thúc. Việc bắt đầu của quá trình không kết thúc theo mọi chiều của sự giầu
có.
Osho ơi, trong một trong những bức thư mới nhất của thầy
viết cho các nhà trị liệu Hasya có nói rằng thầy đã bỏ tính chất
sannyas bên ngoài để thiên về
tính chất sannyas bên trong. Xin thầy
nói thêm về điều đó?
Tôi đã làm việc cật lực để bỏ mọi thứ ở bên ngoài, để chỉ
cái bên trong còn lại cho bạn để bùng nổ.
Bằng không tâm trí con người vẫn là một tâm trí rất chưa
chín chắn. Nó bắt đầu níu bám lấy các biểu tượng bên ngoài. Điều đó đã xảy ra
cho mọi tôn giáo của thế giới. Chúng tất cả đã bắt đầu tốt, nhưng chúng tất cả
đã đi lạc lối. Và lí do là ở chỗ cái bên ngoài đã được nhấn mạnh nhiều đến mức
mọi người hoàn toàn quên mất cái bên trong. Hoàn thành cái bên ngoài là nhiệm vụ
tiêu tốn cuộc sống đến mức không chỗ nào còn lại ngay cả cho việc nhớ tới cuộc
hành trình bên trong của bạn mà về cơ bản là nghĩa của tính tôn giáo.
Nếu bạn quan sát cái gọi là các thánh nhân, hiền giả,
mahatmas, cuộc sống của họ, bạn sẽ ngạc nhiên. Họ mang tính thế gian bên ngoài
nhiều hơn bạn.
Có lần tôi đã du hành với một sư Hindu rất nổi tiếng. Thật
là nhộn mà thấy rằng cả đời ông ấy, hai mươi bốn giờ, toàn dính vào những thứ
không thực chất. Chẳng hạn ông ấy sẽ không ăn gì cả, ông ấy sẽ chỉ uống sữa bò.
Và mọi người tôn thờ ông ấy chỉ bởi điều không phải là thành tựu.
Mọi con của mọi loài vật được sinh ra đều làm điều đó. Và sữa
phải không được của bất kì con vật nào khác ngoại trừ bò. Sữa của trâu không được
chấp nhận. Thực ra, sữa trâu bổ hơn. Nó có nhiều sinh lực hơn.
Nhưng truyền thống Hindu chưa bao giờ gọi trâu cho dù cô dì.
Và bò phải tuyệt đối trắng. Tôi ngạc nhiên rằng đây là điều gì đó kì lạ. Bất kì
mầu gì khác, đặc biệt là mầu đen, thậm chí là đốm đen trên bò trắng cũng không
được chấp nhận đối với thánh nhân này. Ông ấy thà nhịn đói còn hơn là thoả hiệp,
cho nên tín đồ của ông ấy bao giờ cũng mang bốn, năm còn bò, bò trắng, tuyệt đối
trắng, tới bất kì nơi đâu ông ấy đi. Bởi vì rất khó tìm ra bò trắng hoàn toàn
thuần khiết.
Tôi hỏi ông ấy, "Có chuyện gì vậy? Cái gì sai với bò
nâu hay bò đen? Hay với bò có nhiều đốm mầu khác nhau?" Ông ấy nói,
"Tính trắng là biểu tượng của tính thánh thiện."
Tôi nói, "Trời đất! Bò cũng phải có tính thánh cho ông
và ngay cả bò đen thì cũng cho sữa trắng cơ mà. Ông phải nhìn vào sữa chứ đừng
nhìn vào bò. Ai bảo ông uống sữa đen?”
Và ông ấy nghi ngờ rất nhiều về mọi người và trên đất nước
này đặc biệt là về sữa bạn không thể nào chắc chắn được. Bạn không thể chắc chắn
được về cái gì cả. Ngay cả về thuốc bạn không thể chắc chắn cuộc sống bạn phụ
thuộc vào cái nào. Và bác sĩ có thể đơn giản cho bạn mũi tiêm chỉ có nước mầu.
Hàng nghìn người đã chết bởi vì có quá nhiều lừa dối trong mọi
thứ. Cái nhãn là đúng, nhưng bạn không thể quyết định được cái gì ở bên trong.
Và về sữa mọi người đều biết người ta trộn nó với nước.
Khi tôi còn là sinh viên, một người hay đem sữa tới cho sinh
viên trong kí túc xá, mọi người đều hỏi ông ta, "Ông có trộn nước vào
không?"
Và ông ấy nói, "Nhưng tôi có thể lấy mọi lời thề. Và
con ông ta thường mang một bình sữa và ông ta sẽ đặt tay mình lên đầu đứa con
mình và nói, "Đây là con tôi. Và tôi thề rằng trong đời mình tôi chưa bao
giờ trộn nước vào sữa."
Một hôm tôi gọi ông ta vào phòng tôi. Tôi đóng cửa lại. Ông
ta nói, "Cậu làm gì vậy?"
Tôi nói, "Chỉ một chút riêng tư thôi." Và tôi hỏi
ông ta rằng "Tôi không thể tin được rằng sữa đem cho tôi lại không bị trộn
với nước. Ông xoay xở thế nào với lời thề đây?"
Ông ta nói, "Điều đó rất đơn giản. Nhưng đừng nói cho bất
kì ai. Tôi chưa bao giờ trộn nước vào trong sữa cả. Tôi bao giờ cũng trộn sữa
vào trong nước. Đấy là một điều đơn giản. Tôi có thể thề, bởi vì tôi chưa bao
giờ làm điều đó. Tôi bao giờ cũng trộn sữa vào nước. Mà điều đó thì không ai hỏi
cả."
Sư Hindu này hoài nghi đến mức bò phải được vắt sữa ngay trước
ông ấy.
Tôi nói, "Ông đạt tới cái loại tiến bộ tôn giáo gì vậy,
cái loại tâm thức gì vậy bởi tất cả những điều ngu xuẩn này? Năm con bò phải được
đưa đi cùng ông. Thế rồi ông có hai người đứng đó khi chúng được vắt sữa. Dường
như toàn thể tính tâm linh của ông phụ thuộc vào cái ngu xuẩn này."
Đây chỉ là một ví dụ. Hai mươi bốn giờ đây là cách thức của
ông ấy. Không đàn bà nào được tới gần hơn ba mét. Các đệ tử của ông ấy liên tục
đo khoảng cách với người đàn bà tới gặp vị thánh này. Nó phải đích xác ba mét.
Tôi nói, "Cái điều vô nghĩa gì thế này?"
Ông ta nói, "Ông không hiểu. Đàn bà có từ lực nhưng bán
kính của nó chỉ ba mét thôi." Tôi nói, "Ông lấy ý niệm này từ đâu vậy?"
Ông ta nói, "Từ thầy tôi. Thầy tôi đã nhận được điều
này từ thầy của riêng ông ấy. Điều đó được trao trong chỗ bí mật được thì thào
vào tai, từ thế hệ nọ sang thế hệ kia." Tôi nói, "Kì lạ, ông có thể hỗ
trợ nó bằng kinh sách nào không?"
Ông ta nói, "Không, đấy là truyền thống riêng tư. Kinh
sách là để cho công chúng. Thầy tôi không thể lừa tôi được."
Một cách tự nhiên thầy ông ấy không thể lừa ông ấy được. Và
không ai biết ai là kẻ ngốc, người bắt đầu ý niệm này. Bất kì khi nào ông ấy đi
tới bất kì chỗ nào, đầu tiên ông ấy sẽ hỏi ‘Có đàn bà nào không?'
Ông ấy không thể nào ngồi tại chỗ nơi một người đàn bà đã ngồi
trước đó chưa hết chín phút. Cùng bán kính đó. Nó toả ra ba mét, trong không
gian, nó kéo dài chín phút theo thời gian. Sau chín phút ông ấy mới có thể ngồi
được, nhưng không trước lúc đó.
Tôi nói, "Ông đang sống một cuộc sống của người bị ám ảnh.
Đây không phải là tính thánh thiện. Ông đang sống trong nỗi sợ thường xuyên.
Toàn thể cuộc sống của ông, cả ngày lẫn đêm, không là gì ngoài nỗi sợ. Và ông
đã trở nên quá tập trung vào những thứ bên ngoài vốn là vô nghĩa đến mức tôi
không thấy ông còn thời gian nào cho cái bên trong."
Mọi tôn giáo đều đã trở nên tập trung vào cái bên ngoài. Tôi
đang cố gắng bỏ mọi thứ là cái bên ngoài. Người của tôi không có kỉ luật bên
ngoài. Họ không có ám ảnh bên ngoài.
Toàn thể nỗ lực và năng lượng của họ phải được hướng vào bên
trong. Cuộc sống là nhỏ bé và thời gian quí giá thế. Bạn không thể phí hoài nó
cho những thứ không cần thiết. Và bạn có thể
thấy mọi người xung quanh đang phí hoài nó vào những thứ không cần thiết.
Một shankaracharya ở lại Delhi và một người nghèo, một viên
thư kí đứng lên trong giờ hỏi và hỏi về điều tối thượng, nó là gì, làm sao đạt
tới nó.
Và shankaracharya nhìn vào anh ta. Anh ta dùng một cái bàn
bình thường, quần dài, áo sơ mi rậm, và anh ta trở nên dữ tợn. Vị
shankaracharya nói, "Anh cũng táo tợn mà dám hỏi về điều tối thượng. Và
anh đang mặc quần dài. Trước hết trả lời ta đã. Anh có theo phái yoga pavid*
không, sợi chỉ Hindu có ở bên trong áo rậm của anh không? Và khi anh đi đái thì
anh đái đứng hay đái ngồi?"
Và tất cả những kẻ ngốc tụ tập ở đó và tôi cho rằng không ai
khác đến đấy cả. Họ cười bò, người đàn ông đáng thương này nói, "Mặc quần
dài thì rất khó ngồi và mọi chỗ đi tiểu đều có trong các văn phòng cho nên người
ta có thể đái đứng được."
Ông ta nói, "Điều này là ngược lại với tôn giáo Hindu.
Anh đã bao giờ nghe nói nhà tiên tri nào của Vedas đái đứng không? Thế còn sợi
chỉ thì sao? Anh có đeo nó lên tai không?"
Anh ta nói, "Thực ra, tôi không có sợi chỉ nào."
Ông ta nói, "Điều này quá lắm. Anh sẽ xuống ngọn lửa địa
ngục, bởi vì trong khi đi đái, nếu anh không đeo sợi chỉ lên tai, thế thì anh sẽ
rất dễ bị ảnh hưởng của đủ mọi loại cái xấu. Đó là khoảnh khắc mà quỉ đi vào
trong mọi người."
Điều này bắt nguồn từ một vị shankaracharya người được coi
là người đứng đầu tôn giáo Hindu. Dường như mối quan tâm tôn giáo là về việc đi
đái, sợi chỉ và việc bảo vệ mọi người khỏi điều xấu. Và người Hindu đã làm điều
đó, nhưng tôi cho rằng họ không được bảo vệ khỏi điều xấu theo bất kì cách nào.
Họ cũng là con người như mọi người ở bất kì đâu khác.
Tôi muốn mọi người của tôi hiểu điều đó một cách rõ ràng.
Không quần áo, không kỉ luật bên ngoài cũng như không bất kì cái gì đã được
truyền thống trao cho bạn và bạn đã chấp nhận nó chỉ từ niềm tin, là sẽ có ích.
Điều duy nhất có thể tạo ra cách mạng trong bạn là vượt ra ngoài tâm trí đi vào
thế giới của tâm thức. Ngoại trừ điều đó, không cái gì có tính tôn giáo cả.
Nhưng để bắt đầu và với một thế giới bị ám ảnh quá nhiều bởi những thứ bên
ngoài, tôi phải bắt đầu tính chất sannyas cũng bằng các thứ bên ngoài. Đổi quần
áo bạn thành mầu cam, đeo Mala, thiền, nhưng nhấn mạnh chỉ vào thiền.
Nhưng tôi đã thấy rằng mọi người có thể thay đổi quần áo của
họ rất dễ dàng nhưng họ không thể thay đổi tâm trí của họ được. Họ có thể đeo
Mala, nhưng họ không thể nào đi vào trong tâm thức của họ được. Và bởi vì họ
đang mặc quần áo da cam, đeo Mala, mang cái tên mới, họ bắt đầu tin rằng họ đã
trở thành một sannyasin.
Tính chất sannyas không rẻ thế đâu. Do đó bây giờ là thời điểm
và bạn đủ chín chắn cho pha bắt đầu kết thúc. Nếu bạn thích mầu da cam, mầu đỏ,
hoàn toàn tốt - điều đó không thể gây hại gì, nhưng nó cũng không có ích. Nếu bạn
thích Mala, nếu bạn thích trái tim mang hình tôi trên đó, nó đơn giản là đồ
trang sức của bạn, nhưng nó không liên quan gì tới tôn giáo cả. Cho nên bây giờ
tôi thu gọn tôn giáo về thực chất tuyệt đối của nó. Và đó là thiền. Nếu bạn thiền
và nếu bạn đạt tới ngày càng cao trong tâm thức của bạn, ý nghĩ sẽ bị bỏ lại xa
đằng sau. Bạn kinh nghiệm rằng thân thể bạn ở bên ngoài bạn, tâm trí bạn ở bên
ngoài bạn và bạn đang đứng ở giữa, ở trung tâm cơn xoáy lốc, trong im lặng hoàn
toàn, trong cái đẹp tuyệt đối, trong ánh sáng vĩ đại, trong sự mãn nguyện hoàn
toàn. Ngoại trừ quá trình thiền, mọi thứ đều là không thực chất.
Tôi không muốn mọi người của tôi lại bị lạc vào điều không
thực chất. Ban đầu điều đó là cần thiết. Bây giờ nhiều năm nghe tôi, hiểu tôi,
bạn đang ở vị trí được tự do với mọi tù túng bên ngoài. Và lần đầu tiên bạn có
thể thực sự là một sannyasin chỉ nếu bạn đi vào bên trong.
Osho ơi, đâu là chức năng và tầm quan trọng của mọi tổng
hành dinh cho thầy ở châu Âu? Và nó sẽ truyền đạt hướng dẫn tâm linh của thầy
như thế nào? Nó không ngụ ý tổ chức và cấu trúc sao?
Tổng hành dinh thế giới không liên quan gì tới tổ chức, cấu
trúc cả. Thực ra, để tránh tổ chức và cấu trúc, tổng hành dinh thế giới được tạo
ra. Tôi nhận được hàng nghìn bức thư, tôi không thể nào trả lời tất cả chúng được.
Thậm chí tôi cũng không thể nào đọc được tất cả chúng. Và tôi sẽ là nhà huyền
môn lang thang từ nay trở đi, bởi vì không nước nào có dũng cảm để tôi định cư ở
đó, ngay cả đất nước riêng của tôi nơi tôi đã sinh ra cũng muốn tôi phải hoàn
thành một số điều kiện nào đó.
Tôi chưa bao giờ hoàn thành các điều kiện do bất kì ai áp đặt
lên tôi. Cho nên với tôi tiến trình duy nhất còn lại là lang thang khắp trái đất.
Và theo một cách nào đó có lẽ đây là điều sự tồn tại muốn với tôi. Bởi vì theo
cách này, tôi sẽ có khả năng đạt tới nhiều người hơn theo bất kì cách nào khác.
Theo cách này tôi sẽ có sẵn cho hầu hết mọi sannyasin trên khắp thế giới hơn
theo bất kì cách nào khác.
Tất cả họ không thể tới tôi được, họ có những khó khăn về
tài chính, nhưng những điều đó là không quan trọng. Có các chính phủ trên khắp
thế giới, mọi chính phủ, cho dù tôi xin visa du lịch ba tuần, đều hỏi tôi,
"Ông có định tạo ra công xã ở đây không?"
Tôi nói, "Tôi bao giờ cũng có kính trọng lớn lao với
con người, nhưng nghe câu hỏi của các ông, tôi cảm thấy rằng tôi đã lầm. Trong
visa du lịch ba tuần, làm sao công xã có thể được tạo ra? Tôi sẽ gặp các
sannyasins của mình và vài nước sợ đến mức trước khi tôi xin visa du lịch, nghị
viện của họ đã quyết định rằng tôi không được phép vào nước này, bởi vì tôi là
một người nguy hiểm. Về điều đó họ đúng. Nhưng ngay cả với một người nguy hiểm
bạn cũng không thể ngăn cản visa du lịch
được, nếu như người đó chưa phạm tội chống lại hiến pháp của bạn, chống lại luật
pháp của bạn. Tôi chưa bao giờ ở nước này, làm sao tôi có thể phạm tội gì chống
lại luật pháp nước đó, trật tự của nước đó, hiến pháp của nước đó. Cho tôi một
cơ hội đi đã. Tôi sẽ cố gắng hết sức, nhưng trước hết để tôi có cơ hội đã. Tôi
thậm chí còn chưa từng nghe nói tới tên của các nước đó trước đây, nước đã quyết
định rằng tôi sẽ không được vào nước họ. Tôi biết chỉ bởi vì họ đã quyết định,
nghị viện họ đã quyết định rằng tôi phải không được phép vào. Và điều đó dường
như là một mưu đồ thế giới, bởi vì cùng lập luận ấy được nêu ra trong mọi nghị
viện rằng con người này là nguy hiểm rằng con người này cực kì thông minh rằng
con người này có thể phá huỷ thanh niên của các bạn, nền đạo đức của họ. Người
đó có thể làm biến chất mọi người bởi ý niệm của ông ta, phá huỷ truyền thống,
tôn giáo, người đó có thể tạo ra mất trật tự.
Tôi đơn giản thấy buồn cười, tôi chưa bao giờ nghĩ rằng tôn
giáo và đạo đức và nhà thờ, mà đã từng có tuổi đến hai nghìn năm, ba nghìn năm,
bốn nghìn năm, năm nghìn năm, có thể bị phá huỷ trong ba tuần sao? Họ đã cho
tôi một manh mối. Bây giờ tôi biết quan điểm của họ. Nỗi sợ của họ đã phơi bày
ra họ.
Nhưng điều đó không thành vấn đề. Nếu nước này dừng tôi lại,
tôi vào nước khác lân cận và các sannyasins của tôi có thể tới gặp tôi ở đó.
Nhưng bây giờ cách làm việc của tôi sẽ là thay vì các
sannyasins tới tôi, tôi sẽ tới họ và gõ cửa nhà họ. Có lẽ vài người hàng xóm
khác sẽ thức dậy.
Tổng hành dinh thế giới không liên quan gì tới bất kì tổ chức
nào. Nó đơn giản là ban thư kí của tôi. Đó là lí do tại sao tôi đã đặt cho nó
cái tên ‘Rajneesh Foundation International - tổng hành dinh thế giới của
Bhagwan Shree Rajneesh'.
Nó không liên quan gì tới bất kì ai khác. Nó là ban thư kí
cá nhân của tôi nơi mọi thư từ trên thế giới có thể tới, từ đó mọi người có thể
tìm ra tôi đang ở đâu, trong trại giam của nước nào. Bằng không hàng triệu sannyasins
trên khắp thế giới sẽ gặp khó khăn, họ sẽ không thể nào dõi theo dấu vết của
tôi được. Nước Mĩ đã đổi nhà giam cứ hai ngày một lần, đôi khi thậm chí một đêm
tôi ở nhà giam này rồi ngày hôm sau tôi ở nhà giam khác. Tôi nói, "Nhà
giam của các ông tất cả đều giống nhau. Sao các ông lại cứ phải gây ra những rắc
rối không cần thiết này?"
Lí do là ở chỗ không ai được biết tôi đang ở đâu. Nhưng họ
không thể xoay xở được, bởi vì từ sân bay, các phương tiện thông tin đại chúng
đã có mặt. Mọi nhà giam đều bị bao quanh bởi các phương tiện thông tin hai mươi
bốn giờ. Bất kì khi nào họ đem tôi ra, phương tiện thông tin đều có đó. Họ đem
tôi vào, phương tiện thông tin có đó. Và phương tiện thông tin Mĩ là hiệu quả
nhất trên thế giới. Trong vài giây cả nước sẽ biết tôi đang ở đâu.
Tổng hành dinh sẽ xuất bản sách của tôi, sẽ cho ra băng ghi
âm, băng video, sẽ làm mọi loại công việc. Nhưng nó không chi phối bất kì ai. Mọi
công xã trên thế giới đều độc lập. Mọi trung tâm trên thế giới đều tuyệt đối tự
do. Họ không ở dưới sự hướng dẫn của ai cả. Các sannyasins của tôi có quan hệ
trực tiếp với tôi. Tổng hành dinh thế giới sẽ chỉ vận hành sao cho bạn có thể
có mối nối với tôi. Bằng không bạn không có chỗ nào để hỏi ai tôi đang ở đâu,
điều gì đang xảy ra cho tôi. Tổng hành dinh thế giới theo bất kì cách nào cũng
không phải là một quyền lực đối với bất kì sannyasin nào, bất kì trung tâm
sannyas nào, bất kì đạo tràng, công xã nào. Nó không có liên quan gì tới điều
đó. Nó là ban thư kí của tôi. Và chức năng của nó là để truyền đạt cho tôi các
thông điệp quan trọng và truyền đạt cho các sannyasins thông điệp của tôi về bất
kì cái gì quan trọng với bất kì ai. Nó không phải là một tổ chức. Nó không phải
là một cấu trúc. Nó đơn giản là một văn phòng chức năng.
Osho ơi, làm sao chúng tôi trong thời đại Rajneesh có thể
lan toả được viễn kiến của thầy nếu cá nhân chúng tôi thường bất an thế về viễn
kiến của thầy thực tế là gì?
Tôi có thể hiểu được khó khăn này. Đấy không phải chỉ là khó
khăn của bạn, đấy là khó khăn của mọi sannyasin ở mọi nơi. Khoảnh khắc ai đó hỏi
bạn "Viễn kiến của thầy bạn là gì? Thầy muốn làm gì? Kỉ luật nào thầy đã
trao cho bạn?" Và bạn gặp khó khăn. Bởi vì tôi không trao bất kì kỉ luật
nào cho bạn. Và họ quen với các tôn giáo cũ, Ki tô giáo có sách giáo lí vấn đáp
của riêng họ, chỉ là một cuốn sổ nhỏ mà trong đó tất cả những gì là bản chất của
Ki tô giáo được viết ra.
Bạn có thể chỉ cần nhìn vào đó trong vài phút và bạn biết Ki
tô giáo là gì. Người Do Thái có mười điều răn dạy, người Jaina có năm nguyên tắc
của họ và theo cùng cách đó mọi tôn giáo, niềm tin của họ vào Thượng đế, niềm
tin của họ vào cõi trời và địa ngục, niềm tin của họ vào cái gì là tốt và cái
gì là xấu, sự chắc chắn của họ về cái gì là tội lỗi và cái gì là đức hạnh và
tuyên bố rõ ràng của họ rằng những người đức hạnh sẽ được thưởng trên cõi trời
còn những kẻ tội lỗi sẽ bị tống xuống bóng tối của địa ngục vĩnh viễn để chịu
khổ.
Mọi sự là đơn giản cho những người này. Và một cách tự nhiên
mọi người đều biết về tất cả những tôn giáo này. Họ hỏi bạn cùng một câu hỏi.
Nhưng họ không biết rằng tôi không thuyết giảng tôn giáo.
Điều đầu tiên cần được làm rõ ràng cho họ là ở chỗ điều tôi
đang thuyết giảng là về tính tôn giáo, phẩm chất. Tôn giáo là tín điều chết,
các nguyên tắc cố định. Những thứ hoá thạch đông cứng. Điều tôi đang dạy cho bạn
là tính tôn giáo sống động, tuôn chảy - một kinh nghiệm như tình yêu. Kinh nghiệm
mang tính cá nhân, mọi tôn giáo mang tính tập thể. Họ thuộc về đám đông. Và
toàn thể nỗ lực của tôi là để làm cho bạn thoát khỏi đám đông và thoát khỏi tập
thể để cho bạn có thể là bản thân bạn, để cho bạn có thể nở hoa tới tiềm năng
riêng của bạn, tới tính cá nhân của bạn. Tôi là một cá nhân.
Viễn kiến của tôi về con người là ở chỗ con người không cần
tổ chức. Con người cần tự do với mọi tổ chức. Mọi tổ chức làm què quặt con người,
làm đui mù con người, phá huỷ con người. Cuộc sống của các tổ chức là cái chết
của cá nhân. Bởi vì các tổ chức đều đòi hỏi vâng lời. Vấn đề không phải là đúng
hay sai. Vấn đề là bạn phải vâng lời bất kì cái gì đã được viết trong kinh
sách, bất kì cái gì là cổ đại, bất kì cái gì đã có đều phải được tuân theo. Bạn
không được đặt câu hỏi.
Tình trạng của tôi là đối lập lại. Bạn nên đặt câu hỏi về mọi
thứ. Nó là cuộc sống của bạn. Và chừng nào mà bạn còn chưa đặt câu hỏi, bạn
không thể nào gạt bỏ được những rác rưởi và phân bã. Mọi tôn giáo đều yêu cầu bạn
phải tin. Viễn kiến của tôi là ở chỗ tội lỗi lớn nhất chống lại bản thân bạn là
việc tin tưởng, bởi vì tin nghĩa là: bạn không biết vậy mà bạn bắt đầu cảm thấy
dường như là bạn biết.
Tôi ủng hộ tất cả cho việc biết và tôi tuyệt đối chống lại
niềm tin. Bởi vì niềm tin ngăn cản mọi người không cho biết. Khi bạn đã tin, việc
truy tìm của bạn dừng lại. Không có nhu cầu. Phật Gautam đã biết, thế là đủ. Bạn
có thể làm điều gì thêm nữa. Chỉ tin vào ngài, tôn thờ ngài. Nhưng nhớ một điều:
khi bạn khát, thế thì bạn không bao giờ nghĩ rằng Phật Gautam đã uống đủ nước.
Không có nhu cầu cho bạn uống.
Ngay cả việc nói rằng bạn khát cũng là tội lỗi. Khi bạn đói,
bạn đói và bạn cần thức ăn. Phật Gautam có thể đã ăn - ông ấy đã sống tám mươi
năm - điều đó không tạo ra khác biệt gì cho cơn đói của bạn cả. Nếu tại mức độ
vật lí điều đó là không thể được, làm sao điều đó là có thể được tại mức độ tâm
linh? Phật có thể đã biết, điều đó không thể làm cho bạn chứng ngộ được. Bạn sẽ
phải biết bản thân mình.
Từng cá nhân đều phải đi trên con đường này. Không ai khác
có thể đi thay bạn được. Các tôn giáo cũ đã làm nhiều điều thành rất đơn giản.
Nhưng bằng việc làm cho chúng thành đơn giản, họ đã phá huỷ nhiều tới mức toàn
thể nhân loại sống trong khổ vì điều đó. Cái là tốt hôm nay có thể không tốt
ngày mai. Cái là tốt cho tôi, có thể không tốt cho bạn.
Từng cá nhân đều phải có ý thức, tỉnh táo, quan sát, thực
nghiệm với cuộc sống. Và tìm ra cái gì tốt cho người đó. Bất kì cái gì cho bạn
an bình, bất kì cái gì cho bạn phúc lạc, bất kì cái gì cho bạn thanh thản, bất
kì cái gì đem bạn tới gần với sự tồn tại hơn và gần với sự hài hoà mênh mông của
nó, đều là tốt. Tôi không thể chỉ ra cho bạn ‘cái này tốt’ và ‘cái này sai’.
Và bất kì cái gì tạo ra xung đột trong bạn, khổ trong bạn,
đau đớn trong bạn, đều là sai. Không ai khác có thể quyết định được điều đó cho
bạn, bởi vì mọi cá nhân đều có thế giới riêng của mình, sự nhạy cảm riêng của
mình. Người đó là duy nhất. Cho nên các công thức sẽ không có tác dụng, chúng
đã không có tác dụng. Toàn thể thế giới là bằng chứng cho điều đó.
Đừng bao giờ hỏi bất kì ai cái gì là đúng và cái gì là sai.
Cuộc sống là một thực nghiệm để tìm ra cái gì là đúng, cái gì là sai. Đôi khi bạn
có thể phạm phải điều sai, nhưng điều đó sẽ cho bạn kinh nghiệm về nó, điều đó
sẽ làm cho bạn nhận biết về nó rằng cần phải tránh nó. Đôi khi bạn có thể làm
điều gì đó tốt và bạn sẽ cảm thấy được ích lợi vô cùng. Phần thưởng không ở bên
ngoài cuộc sống, trên cõi trời và địa ngục. Chúng là ở đây và bây giờ.
Từng hành động đều đem lại kết quả của nó ngay tức khắc. Tỉnh
táo và quan sát đi. Tôi gọi người chín chắn là người đã quan sát và tự mình thấy
cái gì là đúng, cái gì là sai, cái gì là tốt, cái gì là xấu. Và bằng việc tự
mình thấy điều đó, người đó có thẩm quyền vô cùng. Người đó biết điều đó một
cách tuyệt đối. Toàn thế giới có thể nói điều gì đó khác, điều đó không tạo ra
khác biệt gì với người đó. Toàn thế giới có thể chống lại người đó - vấn đề
không phải là việc bỏ phiếu. Người đó có kinh nghiệm của mình và điều đó là quyết
định. Một điều.
Điều thứ hai: người đã tìm thấy sự chín chắn theo thực nghiệm
riêng của mình - và cuộc sống cho bạn biết bao nhiêu cơ hội, mọi khoảnh khắc
chúng đều sẵn có. Đừng bỏ lỡ cơ hội nào. Tốt hay xấu, đừng quyết định trước. Trải
qua kinh nghiệm này và để quyết định tới sau đó. Để cho kinh nghiệm là kết luận
của bạn. Điều này sẽ giúp cho bạn biết một điều thêm nữa là ‘đừng can thiệp vào
người khác’. Điều này sẽ cho bạn sự sáng suốt rằng ‘giúp cho người khác là bản
thân họ'. Bảo họ thực nghiệm, bảo họ phạm sai lầm không phải là sai. Bởi vì mọi
sai lầm đều là một phần của việc học.
Nhưng con người trong hàng nghìn năm đã từng được nuôi dưỡng
- từ chính thời thơ ấu của mình, cái gì là đúng, cái gì là sai, cái gì là tốt,
cái gì là xấu. Cho nên một cách tự nhiên người đó hỏi các sannyasin của tôi nữa.
Rằng, "Viễn kiến của thầy bạn là gì?"
Bảo họ rằng, "Thầy tôi không phải là cầm tù với tôi. Thầy
là tự do với tôi. Thầy đã không cho tôi chi tiết về mọi thứ. Thầy đơn giản cho
tôi phương pháp về cách tự tôi tìm chi tiết. Thầy không chỉ cho tôi cách thức.
Thầy cho tôi đôi mắt để cho tôi có thể tìm ra con đường của mình."
Và con đường của từng cá nhân sẽ là khác nhau. Đừng bao giờ
đi theo bất kì ai. Đó là thảm hoạ lớn nhất có thể xảy ra cho một người. Một khi
bạn bắt đầu theo ai đó khác, bạn trở thành bản sao. Bạn trở thành việc bắt chước.
Bạn mất tính độc đáo. Cho nên bất kì ai hỏi bạn, "Thầy bạn đã trao cho bạn
viễn kiến gì?", bảo họ rằng thầy đã trao cho chúng tôi tự do. Và thầy đã gợi
ra và thách thức chúng tôi tìm ra khuôn mặt nguyên thuỷ của mình. Và điều đó là
có thể chỉ nếu bạn không bắt chước.
Osho ơi, khác biệt là gì giữa bí truyền và vô nghĩa bí
truyền?
Bất kì điều gì tôi đã nói với các bạn, đều là bí truyền. Tôi
đang cố làm bạn thành các nhà huyền môn, thành thầy của riêng bạn, tôi đang
giúp cho bạn tìm ra bí ẩn của cuộc sống mà không cho bạn bản đồ nào, không cho
bạn sách hướng dẫn nào. Bởi vì điều đó làm hỏng toàn thể trò chơi này.
Nó cũng giống như bạn xem một phim hay. Và bạn bắt đầu kể lại
câu chuyện phim cho người bạn. Và bạn yêu mến người bạn này. Và bạn đã mang vé
tới cho người bạn đó đi xem ngày mai.
Đó là một cử chỉ tốt. Nhưng xin đừng kể lại câu chuyện phim.
Bằng không người bạn đó sẽ đơn giản chán phim - cũng phim hay thế sẽ trở thành
một kinh nghiệm chán ngán. Bởi vì người đó sẽ biết cái gì sắp xảy ra. Sẽ không
còn tò mò nữa, sẽ không có khả năng cho cái gì mới xảy ra.
Người đó đã biết. Tôi nghe nói khi lần đầu tiên phim được
chiếu ở Ấn Độ trong một làng nhỏ, đã có ba buổi chiếu: chiếu phim buổi chiều.
Và một ông già xem phim. Thế rồi buổi chiếu kết thúc nhưng ông ấy không đi. Ông
ấy nói, "Tôi muốn có vé buổi chiếu thứ nhất." Người quản lí nói,
"Nhưng ông vừa xem rồi." Ông ấy nói, "Đợi đấy, ông đừng can thiệp
vào. Đây không phải là việc của ông. Đây là tiền bạc. Đưa cho tôi vé. Tôi sẽ
xem buổi chiếu thứ nhất nữa." Sau buổi chiếu thứ nhất ông ấy nói,
"Bây giờ tôi muốn xem buổi chiếu thứ hai nữa."
Người quản lí nói, "Ông dường như là một người kì cục.
Ông cứ xem đi xem lại cùng một phim. Mà ông dường như không chán."
Ông ấy nói, "Ông sẽ không được thoả mãn chừng nào tôi
còn chưa trả lời cho ông. Có một cảnh trong phim. Một người đàn bà đẹp bên cạnh
hồ đang cởi quần áo. Cô ấy gần như đã cởi hết quần áo thì vào đúng lúc đó một
chiếc tàu hoả đi qua.” Ông bạn già này cố gắng đủ mọi cách để nhìn sang phía
bên kia, nhưng người đàn bà này lại ở phía bên kia và vào lúc tàu hoả đã chạy
qua, người đàn bà đang bơi trong hồ rồi và ông ấy không thể nào thấy được cô ấy
cởi hết quần áo. Ông ấy nói, "Tôi sẽ không rời khỏi chỗ này, bởi vì tôi biết
những tầu hoả Ấn Độ này thỉnh thoảng đi trễ. Bao lâu thì tầu hoả này mới đi
đúng giờ?"
Bạn đừng kể lại câu chuyện. Vé là tốt. Tôi cho bạn mọi khuyến
khích, mọi thách thức để tiếp tục cuộc hành trình. Nhưng tôi không bảo bạn cái
gì bạn sắp gặp, cái gì sắp xảy ra trên cuộc hành trình. Điều đó sẽ làm hỏng
toàn thể bí ẩn của nó. Bí truyền là khoa học về thách thức mọi người rằng cuộc
sống không có vẻ như vậy. Nó còn nhiều hơn thế. Nó bao giờ cũng nhiều hơn thế.
Bạn sẽ không bao giờ đi tới chỗ bạn có thể nói, "Bây giờ thế là đủ rồi."
Nó chưa bao giờ đủ cả. Điều tôi gọi là vô nghĩa bí truyền là những người bắt đầu
cho bạn các sơ đồ, bản đồ, hướng dẫn - bắt đầu kể chi tiết cho bạn về mọi pha của
cuộc hành trình của bạn. Họ giết chết, ngay cả ham muốn đi trên con đường này.
Tôi đã ở Agra. Có một tôn giáo nhỏ tên là Radhaswamis. Bạn
có thể thấy ở Radhaswamis cách thức các tôn giáo đã từng đánh nhau một cách đầy
bản ngã. Trong hai trăm năm, Radhaswamis đã làm đền đài để ghi nhớ guru của họ,
nhưng ý niệm làm đền đài là để đánh bại Taj Mahal, bởi vì cả hai đều ở Agra.
Hai trăm năm liên tục, chỉ nền đất là sẵn sàng. Chỉ các cột trụ. Họ đã làm công
việc cực kì lớn, và nếu họ thành công, có khả năng rất mong manh để hoàn thành
nó; bởi vì hai trăm năm họ đã làm việc. Họ đã đổ tất cả tiền bạc của mình, từ
khắp nước, bất kì chỗ nào có tín đồ của họ. Nhưng bất kì điều gì họ đã làm đều
cho chỉ dẫn rằng nếu họ thành công, Taj Mahal sẽ trở thành hạng hai.
Khi tôi ở Agra, họ đã mời tôi tới xem ngôi đền chưa hoàn
thành của họ. Họ đang rất thất vọng bởi vì tiền hết mà không còn nguồn nào nữa.
Thậm chí không có đến một cái mái nhà. Nhưng ngày cả trên các cột trụ, công việc
mà họ đã làm - có lẽ trên đá cẩm thạch chưa bao giờ tìm ra được những nghệ nhân
vĩ đại như vậy. Khi tôi nhìn vào ngôi đền của họ, tôi bắt gặp một tấm bản đồ
đang treo trên tường. Tôi nói, "Cái kia là cái gì vậy? Tôi chưa bao giờ thấy
tấm bản đồ như vậy." Họ nói, "Đây là bản đồ các tầng cao hơn của tâm
thức." Có mười sáu tầng, và trên bản đồ này, ở tầng thứ năm - Mohammed,
Moses, những người như vậy, các tên của họ được viết ra có cao hơn theo cách
nào đó. Tại tầng thứ bẩy là Nanak, Kabir, Dadu và những người khác. Bằng cách
nào đó vẫn còn cao hơn, trên tầng thứ mười, là Krishna, Ram. Vẫn còn cao hơn tầng
mười một là Phật Gautam, Mahavira. Trên tầng thứ mười sáu, chỉ có guru của họ,
thầy của họ, đã đạt tới. Họ nói, "Ông nói sao?” Tôi nói, "Tuyệt đối
đúng. Thầy của các ông ở tầng thứ mười sáu." Họ nói, "Ông là người đầu
tiên không thuộc vào tôn giáo chúng tôi, người tuyệt đối chắc chắn vậy.” Tôi
nói, "Tôi phải tuyệt đối chắc chắn bởi vì tôi ở tầng thứ mười bẩy, và tôi
thấy ông guru đáng thương của các ông ở tầng thứ mười sáu. Ông ta đang cố gắng
leo lên tầng tầng thứ mười bẩy còn tôi thì cứ đạp ông ta xuống. Tầng thứ mười bẩy
là tầng cuối cùng, và tôi không định cho phép bất kì ai khác ở đó. Tôi không
thích người nào cả. Tôi muốn sống một mình, một cách an bình, thầy của các ông
phải còn ở tầng thứ mười sáu. Ông ta có thể đi xuống, tầng thứ mười lăm, mười bốn
- chỗ còn trống, không có ai."
Họ bị sốc. Họ nói, "Ông có nghiêm chỉnh không đấy?” Tôi nói, "Tôi bao giờ cũng
nghiêm chỉnh, và tôi phải nghiêm chỉnh chứ bởi vì guru của các ông đang cố gắng
mọi kiểu có thể để bằng cách nào đó vào tầng thứ mười bẩy. Và tôi phải làm mọi
thu xếp để chắn đường của ông ta. Thực ra tôi đã vứt cả thang đi rồi. Không còn
hi vọng nào cho guru của các ông vào tầng thứ mười bẩy.” Họ nói, "Điều này
kì lạ thật. Nhưng chúng tôi chưa bao giờ nghe nói tới tầng thứ mười bẩy cả.”
Tôi nói, "Ai đã nghe nói về tầng thứ mười sáu?"
Đây là vô nghĩa bí truyền. Bí truyền là hiện tượng huyền
môn. Vô nghĩa bí truyền được diễn đạt theo những điều như vậy. Bạn sẽ không tin
rằng trong các đền thờ Jaina thường có bản đồ. Tôi không biết liệu bây giờ còn
hay không, bởi vì tôi đã không bước vào đền thờ Jaina đã hai mươi năm nay. Nói
tôi không bước vào cũng không đúng - họ không cho tôi vào!
Krishna đang ở địa ngục thứ bẩy... bởi vì người Jaina tin
vào bẩy địa ngục. Đấy là một ý niệm rất toán học - đẩy tất cả tội nhân vào một
địa ngục, điều này dường như rất không toán học. Ai đó chỉ mới hút thuốc lá và
không làm điều gì sai với bất kì ai, ngoại trừ bản thân người đó. Và ai đó đã
giết người, như Adolf Hitler, sáu triệu người. Bây giờ đẩy họ vào cùng một chỗ,
dường như tuyệt đối không công bằng. Cho nên người Jaina có bẩy địa ngục - bẩy
phân loại, tương ứng với tội lỗi, tội ác của bạn, bạn sẽ bị đẩy xuống. Krishna ở
tầng thứ bẩy, tầng cuối cùng, bởi vì ông ấy là người đã khêu gợi Arjuna về
Mahabharata, cuộc chiến tranh Ấn Độ lớn, trong đó hàng triệu người chết. Toàn
thể trách nhiệm thuộc về ông ấy - và bởi vì với người Jaina bất bạo lực là tiêu
chuẩn của tôn giáo - nên ông ấy là người quan trọng nhất để thuyết giảng bạo lực.
Khi Mahavira còn sống, một trong các đệ tử của ông ấy đã hi
vọng rằng anh ta sẽ trở thành người kế tục của Mahavira. Nhưng thấy Mahavira cứ
sống mãi, anh ta trở nên thất vọng. Anh ta đã làm chỗ dựa cho Mahavira rồi tách
rời khỏi Mahavira đem đi năm trăm đệ tử của mình, bởi vì anh ta nói con người
này không biết đủ. Ông ấy nói chỉ có bẩy địa ngục - điều đó là sai. Có bẩy mươi
bẩy địa ngục. Bởi vì không thể nào phân loại mọi tội ác và tội lỗi vào bẩy loại
được - phải là bẩy mươi bẩy địa ngục. Bây giờ bạn không thể chứng minh được cho
những người này, không thể bác bỏ được những người này. Đấy chỉ là tưởng tượng
của họ.
Nghe thấy điều này, một người khác, tôi thích người đó -
Sanjay Belattiputta - người đó nói, "Người này là kẻ ngốc! Điều này là tốt
hơn bẩy, nhưng thực sự có bẩy trăm địa ngục." Ông ta đùa, ông ta không
nghiêm chỉnh, nhưng ông ta đơn giản nói, rằng tất cả những điều này chỉ là vô
nghĩa. Nhân danh tôn giáo bạn có thể cứ lan truyền bất kì loại vô nghĩa nào.
Tôi đã nghe nói rằng - cuối cùng Morarji Desai chết. Tôi
không biết liệu ông ấy có chết hay không. Đấy chỉ là nghe nói thôi. Và mọi người
chết thì đầu tiên được đem vào địa ngục, và địa ngục có một phòng đón tiếp đẹp
thế - các cô trần truồng tuyệt đẹp, rượu tuôn như suối, đủ mọi loại đồ uống, đủ
mọi loại thức ăn... bạn nói và ngay lập tức mọi thứ được một đàn bà trần truồng
đưa trình. Morarji nói, "Điều này thật lạ... đây mà là địa ngục sao? Còn lạc
thú lớn nào nữa phải không xảy ra trên cõi trời? Nhưng đây là gốc rễ. Địa ngục
tới trước, thế rồi xe buýt đi tới cõi trời. Và ông ta rất lấy làm phân vân. Cõi
trời trông như đống điêu tàn - những bộ xương cổ bước đi; bạn thậm chí không thể
nào nhận ra được ai là ai, thánh nhân, mahatmas, hiền giả, nhưng không có mầu
xanh tươi, không có chỗ đón tiếp. Ông ta nói, "Đây không phải là chỗ đáng
sống.” Địa ngục còn tốt hơn nhiều. Được cải thiện hàng ngày, mọi thứ đều có sẵn.
Không có dấu hiệu của nghèo nàn. Ông ta nói với người lái xe buýt rằng,
"Xin ông cho quay lại, tôi muốn trở về địa ngục.” Ông này nói, "Nghĩ
hai lần trước khi ông quyết định đi." Ông ta nói, "Tôi đã quyết định
rồi." Ông ta xuống địa ngục và ông ta bước vào, quỉ bắt giữ ông ta và nói,
"Vậy là ông đã tới." Nhưng ông ta nói, "Chỗ đón tiếp đâu rồi?"
Quỉ nói, "Ông là kẻ ngốc. Đấy chỉ là chỗ đón tiếp thôi. Đấy chỉ để quyến
rũ lũ ngốc xuống địa ngục. Bây giờ ông sẽ thấy thực tại."
Xe buýt đã đi mất. Không còn cách nào nữa. Quỉ nói, "Dẫu
sao, bởi vì ông tự mình tới đây - ông đã tự mình chọn nó, nên tôi sẽ lại cho
ông chọn lựa.” Quỉ đưa ông ấy vào phòng thứ nhất. Khủng khiếp làm sao. Mọi người
bị cắt ra bằng cưa điện và rồi lại được gắn lại để bị cưa tiếp. Đau đớn thế. Mọi
người đều trần trụi, và người ta có thể thấy rằng một người đã phải trải qua
bao nhiêu lần bị cắt. Bạn có thể đếm được các vết sẹo. Và họ đã thực sự phát
minh ra chất keo để bạn cắt thân thể ra làm đôi, dán nó lại, gắn lại, và đôi
khi những con quỉ nhỏ đó đang tất cả những việc này, chúng sẽ gắn thân của hai
người và đổi đầu người nọ sang thân người kia. Trông rất xấu. Mọi người đều bị
hành hạ. Con quỉ hỏi, Ông có muốn gia nhập nhóm này không? Đây là nhóm trị liệu
đấy." Morarji nói, "Không. Tôi muốn xem hai nhóm kia."
Trong nhóm thứ hai, mọi sự thậm chí còn khủng khiếp hơn. Không có cưa điện - mọi người
bị chặt ra bằng kiểu rìu cũ, như chặt cây vậy. Chân ai đó sẽ bị chặt ra và được
nối với chân của ai đó khác. Đầu ai đó sẽ bị chặt ra và sẽ được gắn với đầu của
ai đó khác. Morarji nói, "Cái gì thế này?" Quỉ nói, "Đây là kiểu
cổ. Có những người thích đồ cổ, cổ đại, truyền thống. Vài người thích công nghệ,
khoa học. Với họ thì là phòng thứ nhất. Phòng này là cho những người tôn giáo
hơn, truyền thống hơn, những người cứ quay tròn. Có lẽ điều này thích hợp cho
ông.” Ông ta nói, "Không, thế này thì quá nhiều. Tôi muốn xem phòng thứ
ba.” Và phòng thứ ba trông như sự giảm nhẹ. Giảm nhẹ lớn! Thấy hai phòng kia,
phòng thứ ba chắc chắn là sự giảm nhẹ. Mọi người đều đứng trong cứt đủ loại -
ngập tới cổ. Ai đó uống trà, ai đó uống cà phê. Bốc mùi thối, nhưng Morarji
nói, "Chỗ này tốt hơn." Còn khi có liên quan tới cứt, ông ấy đã chuẩn
bị năm mươi phần trăm rồi. Cả đời uống nước đái, bây giờ ông ấy không ngửi thấy
cái gì. Nhưng cũng tốt là bạn được cung cấp cho cà phê và trà. Cho nên ông ấy
nói, "Chỗ này là tốt. Mặc dầu trông không hay lắm khi đứng trong đống lộn
xộn này mà các ông đã tụ tập lại đây. Đống này có từ bao lâu rồi?" Quỉ
nói, "Đây là điều cổ đại nhất. Chúng tôi là những nhà sưu tập vĩ đại.
Chúng tôi rất quan tâm tới đồ cổ. Không có gì mới ở đây cả. Những đồ cổ hàng
nghìn năm. Cứt mà ông thấy ở khắp mọi nơi. Điều này bắt nguồn từ thời Vedas. Nó
là thiêng liêng. Vào trong nó và tận hưởng đi. Ông muốn gì, cà phê nhé?"
Ông ta nói, "Tôi không thích cà phê hay trà. Tôi uống nước đái của riêng
tôi." Quỉ nói, "Điều đó hoàn toàn được. Tự do đó được trao cho ông.
Ông có thể uống bao nhiêu tuỳ thích."
Một chiếc cốc rỗng được trao cho ông ấy để uống nước đái của
riêng mình. Ngay giữa chừng ông ấy uống nước đái của mình, một tiếng chuông bắt
đầu vang lên và một con quỉ nhỏ la lên rằng giờ nghỉ uống cà phê đã hết. Bây giờ
vứt tất cả cốc chén và cà phê của các ông đi và trồng cây chuối. Bây giờ bắt đầu
bài tập yoga.
Điều này ông ấy không biết rằng nó sẽ vậy. Đã quá nhiều rồi,
và bây giờ lại trồng cây chuối. Nhưng bạn không thể chỉ làm mỗi điều này. Ba chỗ
có đó và bạn phải tự mình chọn.
Mọi tôn giáo đều có các ý niệm về cõi trời, về địa ngục. Đây
tất cả đều là vô nghĩa bí truyền. Bí truyền thực đơn giản nghĩa là khoa học về
việc biết tới mình.
Được chứ?