Ngày 15 Tháng Giêng
Nỗi lo sợ đặc biệt
Khi bạn không biết chắc rằng nó là gì, bạn lo sợ, đó là sự
lo sợ tích cực. Điều này có nghĩa là bạn đang tiếp cận với một điều gì đó chưa
được biết đến.
Khi nỗi lo sợ của bạn hướng về một đối tượng cụ thể nào đó
thì đó là nỗi lo sợ thông thường. Người ta lo sợ về cái chết – đó là nỗi lo sợ
thiên hướng; chẳng có gì đặc biệt. Lo sợ về tuổi già, về bệnh tật, về thiên tai
là những nỗi lo sợ thông thường, phổ biến, đại chúng. Nỗi lo sợ đặc biệt là nỗi
lo sợ không vì một đối tượng nào cả, khi bạn không tìm ra được lý do nào cả. Nó
khiến người ta thực sự hoảng sợ! Nếu bạn có thể tìm được lý do thì tâm hồn bạn
lập tức hài lòng với lý do đó. Nếu bạn có thể trả lời được tại sao thì tâm hồn bạn
có được một lời giải thích để bám chặt lấy.
Tốt hơn hết chúng ta nên nhìn thẳng vào sự việc mà không đặt
câu hỏi tại sao. Một điều gì đó chưa được biết đến đang lảng vảng quanh bạn, nó
sẽ lảng vảng quanh bất kỳ ai muốn tìm kiếm nó. Đây là nỗi lo sợ mà ai cũng phải
vượt qua được. Tôi không có mặt ở đây để đưa ra lời giải thích về nó mà là để
thúc đẩy bạn tìm hiểu nó. Tôi không phải là một nhà phân tâm học, tôi là một
người ủng hộ thuyết hiện sinh. Tôi cố gắng giúp các bạn có được khả năng trải
nghiệm càng nhiều điều càng tốt: tình yêu, lo sợ, tức giận, tham lam, bạo lực, từ
bi, vẻ đẹp và vân vân. Bạn càng trải nghiệm bạn càng là người hoàn hảo.
January 15 - The special fear
It's a good kind of fear when you don't know what exactly
it is. It simply means that you are on the verge of something unknown.
When your fear has some object, it is an ordinary fear. One
is afraid of death--it is a very ordinary fear instinctive; there's nothing
special about it. Being afraid of old age or disease, illness-these are
ordinary fears, common, garden variety. The special fear is when you cannot find
an object for it, when it is there for no reason at all. That makes one really
scared! If you can find a reason, the mind is satisfied. If you can answer why,
the mind has some explanation to cling to. All explanations help things to be
explained away, they don't do anything else, but once you have a rational
explanation, YOU feel satisfied.
It is better to see the thing as it is without asking why.
Something unknown is hovering around you, as it is going to hover around every
seeker. This is the fear every seeker has to pass through. I am not here to
give you explanations but to push you into it. I am not a psychoanalyst--I am
an existentialist. My effort is to make you capable of experiencing as many
things as possible-love, fear, anger, greed, violence, compassion, meditation,
beauty, and so forth. The more you experience these things, the richer you
become.
Ngày 16 Tháng Giêng
Thể xác bị phân chia
Trong xã hội nguyên thủy, người ta chấp nhận sự tồn tại của
thể xác. Người ta không chỉ trích hay phán xét nó. Không có sự phân chia giữa
phần thượng và phần hạ. Mọi thứ luôn đơn giản.
Trong khi chấp nhận thể xác, yoga (thuyết du-già) vẫn chưa
khám phá được đầy đủ về nó. Thuyết này khuyên bạn nên kiểm soát thể xác. Mọi
hình thức kiểm soát đều là sự đè nén nên bạn đè nén và sau đó quên đi tất cả về
sự đè nén này. Người ta cho rằng cơ hoành là nơi phân chia thể xác thành phần
thượng và phần hạ.
Ngày bạn thoát ra khỏi sự đè nén, bạn sẽ cảm thấy vô cùng tự
do, vô cùng sống động, vô cùng linh hoạt. Bạn sẽ cảm thấy như thể mình vừa được
tái sinh. Thể xác bị phân chia của bạn sẽ được nối liền. Trong các bài giảng dạy
thuộc các tín ngưỡng, người ta phân chia thể xác thành phần thượng và phần hạ.
Họ cho rằng phần hạ là phần trần tục cần phải được đè nén, phần thượng là phần
thiêng liêng cần được thăng hoa. Thực ra không phải thế. Thể xác chỉ là một, sự
phân chia này là sự nguy hiểm; nó khiến bạn bị gián đoạn. Theo thời gian, bạn
phủ nhận nhiều điều trong cuộc sống. Những gì bạn cố gắng tìm cách đẩy lùi nhất
định sẽ quay trở lại với bạn vào một ngày nào đó. Nó sẽ quay trở lại dưới hình
thức là một chứng bệnh.
Ngày nay một vài nhà nghiên cứu y học cho rằng bệnh ung thư
chẳng phải là gì cả ngoại trừ việc nó là do trong tâm hồn có quá nhiều căng thẳng.
Bệnh ung thư chỉ tồn tại trong những xã hội đầy căng thẳng. Xã hội càng văn
minh thì bệnh ung thư càng phổ biến. Nó không thể tồn tại trong xã hội nguyên
thủy bởi trong xã hội nguyên thủy người ta chấp nhận sự tồn tại của thể xác.
Người ta không chỉ trích hay phán xét gì về nó. Không có sự phân chia giữa phần
thượng và phần hạ. Mọi thứ luôn đơn giản.
January 16 - The divided body
In a primitive society the whole body is accepted. There
is no condemnation. Nothing is lower and nothing is higher. Everything simply
is.
In accepting the body, yoga does not go far enough. It makes
you very controlled, and every sort of control is a sort of repression. So you
repress and then you forget all about the repression. It moves into the
stomach, and near the diaphragm all those repressed things collect. The stomach
is the only space where you can go on throwing things; nowhere else is there
any space.
The day your control explodes, you will feel so free, so
alive. You will feel reborn, because it will connect your divided body. The diaphragm
is the place where the body is divided between the upper and lower. In all the
old religious teachings, the lower is condemned and the upper is made to be
something high, something superior, something holier. It is not. The body is
one, and this bifurcation is dangerous; it makes you split. By and by you deny
many things in life. Whatever you exclude from your life will take its revenge
some day. It will come as a disease.
Now some medical researchers say that cancer is nothing but
too much stress inside. Cancer only exists in very repressed societies. The more
civilized and cultured a society, the more cancer is possible. It cannot exist
in a primitive society, because in a primitive society the whole body is
accepted. There is no condemnation. Nothing is lower and nothing is higher.
Everything simply is.
Ngày 17 Tháng Giêng
Sự ngu muội
Khi tôi dùng từ ngu muội, tôi không muốn sử dụng nó theo
chiều hướng tiêu cực, tôi không có ý nói về sự thiếu hiểu biết. Tôi muốn nói đến
một cái gì đó rất cơ bản, rất thật, rất cụ thể. Đó là sự thật về chúng ta. Đó
là bản chất của sự tồn tại bí ẩn này và nó luôn đẹp đẽ.
Mọi kiến thức đều thừa. Kiến thức là thứ không cần thiết. Kiến
thức chỉ tạo ra cho chúng ta ảo tưởng rằng chúng ta đã biết. Nhưng sự thật thì
chúng ta vẫn không biết. Bạn có thể sống cùng một ai đó trong suốt cuộc đời
mình và nghĩ rằng bạn biết rõ người đó nhưng thực ra bạn vẫn không biết. Bạn có
thể sinh ra một em bé và nghĩ rằng mình biết rõ về nó nhưng thực ra bạn vẫn
không biết.
Bất kỳ điều gì chúng ta nghĩ rằng mình đã biết cũng đều là sự
ảo tưởng rằng chúng ta đã biết. Nhưng sự thật thì chúng ta vẫn không biết. Bạn
có thể sống cùng một ai đó trong suốt cuộc đời mình và nghĩ rằng bạn biết rõ
người đó nhưng thực ra bạn vẫn không biết. Bạn có thể sinh ra một em bé và nghĩ
rằng mình biết rõ về nó nhưng thực ra bạn vẫn không biết.
Bất kỳ điều gì chúng ta nghĩ rằng mình đã biết cũng đều là sự
ảo tưởng. Một người nào đó hỏi bạn rằng “Nước là gì?” và bạn nói “H2O”.
Khi đó bạn chỉ đang chơi một trò chơi nào đó mà thôi. Bạn
không biết H là gì và cũng chẳng biết O là gì. Bạn chỉ gọi tên nó mà thôi. Một
người nào đó lại hỏi bạn rằng H là gì, bạn lại trả lời rằng nó là chất Hyđrô, rồi
bạn tiếp tục với cấu trúc phân tử của nó, hạt điện tử của nó. Nhưng, một lần nữa
bạn chỉ gọi tên nó thôi. Vấn đề này vẫn chưa được giải quyết trọn vẹn. Nó chỉ
được hoãn lại và vẫn còn đó trong bạn sự ngu muội vô cùng. Trước đây chúng ta
không biết nước là gì; giờ đây chúng ta không biết hạt điện tử là gì nên chúng
ta vẫn chưa có được sự hiểu biết nào cả. Chúng ta đã chơi trò này – trò chơi gọi
tên, phân loại, phân nhóm – nhưng cuộc sống vẫn là một chuỗi dài bí ẩn. Sự ngu
muội đến mức không gì có thể đẩy lùi được nó. Khi bạn có thể thấu hiểu được nó,
bạn có thể sống thanh thản cùng với nó. Nó rất đẹp, rất nhẹ nhàng... vì không
có nơi nào để bạn đến cả. Bạn không cần phải tìm kiếm bất kỳ thứ gì vì bạn chẳng
thể biết được bất kỳ thứ gì. Sự ngu dốt luôn phổ quát, cơ bản và rất thật. Nó
bao la và sâu thẳm.
January 17 - Ignorance
When I use the word ignorance, I don't use it in any
negative sense - I don't mean absence if knowledge. I mean something very
fundamental; very resent, very positive. It is how we are. It is the very nature
of existence to remain mysterious, and that's why it is so beautiful.
All knowledge is superfluous. Knowledge as such is
superfluous. And all knowledge only creates an illusion that we know. But we don't
know. You can live someone your whole life and think that you know the
person-and you don't know. You can give birth to a child and you can think you
know the child-and you don't know.
Whatever we think we know is very illusory. Somebody asks, "What
is water?" and you say, "H20." You are simply playing a game. It
is not known what water is, or what "H" is or "0." You are just
labeling. Somebody asks what this "H" is, this hydrogen, and you go
to the molecules, to the atoms, to the electrons--but you are again just giving
names. The mystery is not finished-the mystery is only postponed, and at the
end, there is still tremendous ignorance. In the beginning we did not know what
the water was; now we don't know what the electron is, so we have not come to
any knowledge.
We have played a game of naming things, categorizing, but
life remains a mystery. Ignorance is so profound and so ultimate that it cannot
be destroyed. And once you understand it, you can rest in it. It is so
beautiful, it is so relaxing... because then there is nowhere to go. There is nothing
to be known, because nothing can be known.
Ignorance is ultimate. It is tremendous and vast.
Ngày 18 Tháng Giêng
Phía sau sự tức giận
Bạn hãy biến đổi sự tức giận thành sự sáng tạo, sự thay đổi
lớn lao sẽ xuất hiện trong bạn. Ngày mai bạn sẽ không phải hối tiếc vì sự tức
giận của mình.
Trong số 100 người tức giận có 50% tức giận là do sinh lực
sáng tạo của họ không được vận dụng. Vấn đề của họ không phải là sự tức giận
nhưng họ vẫn cho rằng vấn đề của họ chính là sự tức giận. Khi một vấn đề được
chẩn đoán một cách chính xác, một nửa sẽ được giải quyết ổn thỏa.
Bạn hãy tập trung sinh lực của mình vào việc sáng tạo. Bạn
hãy quên đi sự tức giận, hãy phớt lờ nó đi. Bạn hãy đưa sinh lực của mình hướng
về sự sáng tạo. Bạn hãy đắm mình vào những gì bạn yêu thích. Thay vì biến sự tức
giận thành một rắc rối của bản thân, bạn hãy để sự sáng tạo trở thành đối tượng
chiêm nghiệm của mình. Bạn hãy biến đổi sự tức giận thành sự sáng tạo, sự thay
đổi lớn lao sẽ xuất hiện trong bạn. Ngày mai bạn sẽ không phải hối tiếc vì sự tức
giận của mình.
January 18 - Behind anger
Shift from anger to creativity, and immediately you will
see a great change arising in you. Tomorrow the same things will not feel like
excuses for being angry.
Out of one hundred people suffering from anger, about 50
percent suffer from too much creative energy that they have not been able to put
into use. Their problem is not anger, but they will go on thinking their whole
life that it is. Once a problem is diagnosed rightly, half of it is already
solved.
Put your energies into creativity. Forget about anger as a
problem; ignore it. Channel your energy towards more creativity. Pour yourself into
something that you love. Rather than making anger your problem, let creativity
be your object of meditation. Shift from anger to creativity and immediately
you will see a great change arising in you. And tomorrow the same things will
not feel like excuses for being angry because now energy is moving, it is
enjoying itself, its own dance. Who cares about small things?
Ngày 19 Tháng Giêng
Sự tự phát
Dù làm gì bạn cũng nên hành động một cách trọn vẹn. Nếu bạn
thích đi dạo, tốt thôi, bạn hãy đứng lên và đi dạo. Nếu đột nhiên bạn nhận thấy
rằng mình không còn muốn bước đi nữa, bạn hãy ngồi xuống ngay; đừng bước thêm một
bước nào để chống lại ý muốn của mình.
Dù điều gì có xảy ra, bạn hãy chấp nhận nó và vui với nó; đừng
gượng ép. Nếu bạn muốn nói, bạn hãy nói. Nếu bạn muốn im lặng, bạn hãy im lặng
– hãy làm theo ý muốn của mình. Đừng gượng ép chính mình dù chỉ trong một giây
một phút vì một khi bạn gượng ép một thứ gì đó bạn sẽ phân chia nó, tạo ra xung
đột trong chính nó và điều đó sẽ tạo ra mọi rắc rối, cuộc sống của bạn sẽ trở
thành những phân mảnh.
Nhân loại đều mắc chứng tâm thần phân liệt vì chúng ta luôn
được dạy rằng cần phải gượng ép ở một hình thức nào đó. Một phần trong bạn muốn
bật cười, phần còn lại không cho phép bạn bật cười. Hai phần này bị tách rời và
con người bạn luôn bị phân chia, phân mảnh. Bạn tạo ra người thắng và người
thua, người trên và người dưới, phần thượng và phần hạ, nên xung đột luôn tồn tại.
Vết rạn này ngày một rộng thêm. Vấn đề ở đây là làm thế nào để nối liền nó, để
không còn tạo thêm nó nữa. Phái Thiền có một câu nói rất hay: Muốn ngồi, hãy ngồi.
Muốn đi, hãy đi. Trên hết, đừng do dự.
January 19 - Spontaneity
Whatever you do, just do it as totally as possible. if
you enjoy walking, good! if suddenly "you realize that you no longer have
the urge or desire to move, then sit down immediately; not even a single step
should be taken against your will.
Whatever happens, accept and enjoy it; and don't force
anything. If you feel like talking, talk. If you feel like being silent, be
silent just move with the feeling. Don't force in any way, not even for a
single moment, because once you force anything you are divided in twoand that
creates the problem, then your whole life becomes split.
The whole of humanity has become almost schizophrenic,
because we have been taught to force, things. The part that wants to laugh and the
part that doesn't allow you to laugh become separate, and then you are divided.
You create a top dog and an underdog, so there is conflict. The rift that the
conflict creates can become bigger and bigger and bigger. So the problem is how
to bridge that rift, and how not to create it anymore. In Zen they have a very
beautiful saying: Sitting, just sit. Walking, just walk. Above all, don't
wobble.
Ngày 20 Tháng Giêng
Giữ lại
Tại sao chúng ta phải giữ lại? Chúng ta sợ nếu không giữ
lại, nếu cho đi tất cả, chúng ta sẽ chẳng còn gì để cho đi. Thế nên chúng ta chỉ
cho đi một phần; chúng ta vẫn đu đưa củ cà rốt. Chúng ta muốn mình luôn bí ẩn.
Bạn không cho phép người khác bước vào cuộc đời mình để biết
rõ về bạn bởi bạn e rằng khi người đó đã biết rõ về bạn, người đó sẽ không còn
quan tâm gì đến bạn nữa. Bạn giữ lại một góc cho riêng mình để người khác không
ngừng đặt câu hỏi “Góc khuất kia là gì nhỉ?”. Mọi người không ngừng tìm kiếm,
thuyết phục, rủ rê... Tương tự như thế, mọi người cũng giữ lại một phần cho
riêng mình.
Chúng ta thích sự bí ẩn, thích sự chưa biết. Khi chúng ta biết,
mọi việc kết thúc! Một tâm hồn hiếu kỳ sẽ luôn nghĩ về người khác. Đây là điều
đã xảy ra với hàng triệu đôi vợ chồng: Khi họ biết về nhau một cách hoàn toàn –
mọi việc kết thúc!
January 20 - Holding back
Why do we hold back? There is some fear that if we don't
hold back, if we give all, then we have nothing else to give. So we give only
in parts, we keep the carrot dangling. We want to remain mysterious.
When you don't allow the other to enter into your whole
being and know it totally, it is because of the fear that once the other knows
you totally he or she may become disinterested. You keep a few corners of yourself
aloof so that the other goes on wondering, "What are those corners? What
more do you have give?" And the other goes on searching and seeking and
persuading and seducing... And in the same way, the other is also holding back.
There is some animal understanding behind it that once the
mystery is known, the thing is finished. We love the mystery, we love the unknown.
When it is known, mapped, and measured, it is finished! Then what else is
there? The adventuring mind will start thinking of other women, other men. This
has happened to millions of husbands and wives: They have looked into each
other totally finished! Now the other has no soul because the mystery is no
longer here-and the soul exists in mystery. This is the logic in it. But when
you are truly independent, and you are surrendered to the god of love, then you
can open yourself totally. And in that very opening you become one.
When two people are open, they are no longer two. When the
walls disappear, the room is one. And that is where the fulfillment is. That's what
every lover is seeking for, searching for, hankering after, dreaming about,
desiring. But not understanding rightly, you can go on seeking and searching in
a wrong direction.
Ngày 21 Tháng Giêng
Hãy như một đứa trẻ
Chúng ta khác nhau về vẻ ngoài nhưng phần sâu thẳm bên
trong không khác nhau. Phần hữu hình khác nhau nhưng phần vô hình luôn là một.
Có một câu tục ngữ nói rằng “Ai nghĩ rằng mình biết, người
đó vẫn không biết”. Chính ý tưởng rằng bạn đã biết không cho phép bạn biết. Giống
như một đứa trẻ, mắt bạn luôn thấm đẫm những băn khoăn. Thật khó có thể xác định
được suy nghĩ trong bạn là của bạn hay do người khác tiêm nhiễm vào. Bạn không
cần phải lo lắng vì về cơ bản tâm hồn luôn là một. Tâm hồn nhân loại là một tâm
hồn phổ quát toàn cầu.
Chúng ta khác nhau về vẻ ngoài nhưng phần sâu thẳm bên trong
không khác nhau. Phần hữu hình khác nhau nhưng phần vô hình luôn là một. Khi bạn
thư giãn, tĩnh lặng bạn sẽ nhận thấy rằng những suy nghĩ đó không đến từ đâu cả.
Chúng đến từ sâu thẳm trong tâm hồn bạn, đó cũng là sâu thẳm của tâm hồn nhân
loại.
January 21 - Be like a child
We are separate only on the surface; deep down we are not
separate. Only the visible part is separate; the invisible part is still one.
The Upanishads say, "Those who think they know, know not."
because the very idea that you know does not allow you to know. The very idea
that one is ignorant makes you vulnerable, open. Like a child, your eyes are
full of wonder. Then it is difficult to decide whether the thoughts are yours
or whether they are entering you from the outside, because one has lost all
moorings. But there is no need to worry, because basically the mind is one, it
is the universal mind.
Call it God, or, in Jungian terms, call it the
"collective unconscious." We are separate only on the surface; deep
down we are not separate. Only the visible part is separate, the invisible part
is still one. So when you relax and become silent, and you become more humble,
more childlike, more innocent, then it will be difficult in the beginning to see
whether these thoughts are yours, are coming out of the blue, or somebody else
is sending his messages and you are just on the receiving end! But they are
coming from nowhere. They are coming from the deepest core of your being and
that is the core of everybody else, also.
So a really original thought carries nobody's signature. It
is simply there, out of the collective, out of the universal, out of the one
mind - mind with a capital M. And when the individual mind, the ego mind, relaxes,
the universal mind starts overflooding you.