Thông điệp của Phật là gì? Thông điệp của ông ấy là: Nếu bạn thực sự muốn hoà bình trên trái đất, tạo ra hoà bình trong tim bạn, trong bản thể bạn. Đó là chỗ đúng để bắt đầu - và thế rồi lan toả, toả ra an bình và tình yêu.
Hành trình đến với Phật của tôi cũng khá là gian nan, quanh co, lắt léo, lầm lạc, u mê… Ôi, đủ thứ!
‘Con đường của Phật’ là sẵn có cho tất cả mọi người, không phân biệt sang hèn, màu da, quốc tịch và đã có sẵn từ 2560 năm rồi. Vậy mà… được mấy người trên thế gian này tỉnh thức như Phật, như Christ? Tại sao vậy?
Tại sao Con đường của Phật đã sẵn sàng cho mọi người nhưng không phải ai cũng đến được với Phật?
Tại sao Con đường của Phật đã sẵn sàng cho mọi người nhưng hàng triệu Phật tử, tín đồ của Phật vẫn không hiểu Phật, thậm chí hiểu lầm Phật, hiểu sai be sai bét về Phật?
Tôi cho rằng phải là Phật, phải là người đã Giác Ngộ như Phật mới hiểu Phật và mới có thể giúp người khác đến với Phật, thấy Phật trong mình và hiểu ra Con đường của Phật.
Tôi nghĩ rằng Osho là Phật tái sinh vào cuối thế kỷ 20 để tạo mầm cho một Nhân loại mới, một Tôn giáo mới.
Với tôi, nhờ Osho mà tôi hiểu Phật và tự nguyện lấy họ Thích của Phật mặc dù tôi chưa hề quy y và cũng sẽ không bao giờ quy y. Tôi cũng chưa bao giờ ăn chay, chưa bao giờ đi lễ Phật ở chùa, chưa bao giờ cạo đầu hay mặc áo cà sa… vì tôn giáo mà tôi theo là một tôn giáo mới.
Tên của tôi mà các bạn thấy là Osho vì có thể nói Osho đã khai sinh ra tôi, lần sinh thứ hai trong đời.
Vậy là, tên đầy đủ của tôi theo kiểu Mỹ là Osho Thich, còn theo kiểu Việt là Thích Osho. Vâng, tôi thích Osho. Đó cũng là Pháp danh do tôi tự đặt và dĩ nhiên đó cũng là nickname mà các bạn biết về tôi. Pháp danh nghĩa là tên đặt cho một người đã chết (nghĩa bóng) và tái sinh. Con người cũ không còn nữa dù thân xác cũ vẫn còn tiếp tục hiện diện.
Cũng như tôi, để hiểu được Osho, để hiểu được Phật, mời các bạn hãy đọc những gì Phật đã nói trong suốt mấy chục năm, và Osho cũng đã nói trong chừng ấy năm rồi hãy phê phán Phật, phê phán Osho. Vậy mới là thái độ khách quan và tinh thần khoa học.
Thân mời bạn bè khắp năm châu đến với Phật và Osho.
Làm sao bạn có thể chống lại vài người điên này, kẻ đang chơi với bom nguyên tử? Chiến lược chống cự của bạn sẽ là gì? Thực ra, chống cự của bạn có thể đem chiến tranh tới sớm hơn là đằng khác; chống cự của bạn sẽ không ngăn cản được nó. Điều duy nhất có thể ngăn cản chiến tranh thế giới là ở chỗ bạn bắt đầu một tâm thức hoàn toàn mới, ở chỗ bạn bắt đầu một
nhân loại mới... người có khả năng yêu, người có khả năng thiền. Để yêu và thiền lan toả xa và rộng. Để thiền đạt tới nhiều người nhất có thể được. Ngoại trừ điều đó, mọi nỗ lực chống cự của bạn đều bất lực.
Bạn có thể phản đối và bạn có thể cứ đi tuần hành, nhưng bạn đã bao giờ quan sát những người phản đối chưa, những người chống chiến tranh, người theo chủ nghĩa hoà bình? Bạn có quan sát việc tuần hành của họ không? Họ trông hùng hổ thế, bản thân họ trông như điên! Nếu như họ có bom nguyên tử, chỉ để bảo vệ hoà bình họ sẽ là người đầu tiên thả bom nguyên tử đấy.
Họ điên cũng như toán kia thôi; không có khác biệt chút nào. Tâm trí họ cũng chính trị như những người đang nắm quyền; khác biệt duy nhất là ở chỗ họ không nắm quyền. Và giận dữ của họ, giận dữ bị dồn nén của họ, bạn có thể thấy trên khuôn mặt họ, trong khẩu hiệu của họ.
Mọi cuộc phản đối kiểu hoà bình đều chấm dứt bằng đánh nhau với cảnh sát, với quân đội. Nó chấm dứt trong việc đốt xe buýt, trạm bưu điện, đồn cảnh sát, xe ô tô. Đây là loại tình yêu gì và đây là loại chống cự gì vậy? Nó là bất lực! Nhưng họ cảm thấy họ làm cái gì đó lớn lao. Nó là trò bản ngã và chẳng gì khác.
Viên thư kí ngân hàng nhỏ bé nhu mì có nghi ngờ. Một hôm anh ta rời việc sớm và để đủ chắc chắn, khi anh ta về nhà, anh ta thấy chiếc mũ lạ và chiếc ô ở hành lang còn vợ anh ta đang nằm trên tràng kỉ trong vòng tay của một đàn ông khác. Điên dại báo thù, anh chồng lấy chiếc ô của người đàn ông đó và tì đầu gối bẻ gãy nó thành hai. "Đấy, bây giờ tôi hi vọng trời mưa!"
Bạn có thể làm được gì nào? Vâng, bạn có thể hét lên và bạn có thể đi tuần hành với những biểu ngữ lớn, và nó sẽ cho bạn thoả mãn nào đó bởi vì năng lượng bị dồn nén của bạn sẽ được thoát ra. Nó là một loại thanh tâm. Vô tình, bạn đang làm Thiền Động - nhưng sẽ tốt hơn nếu bạn làm nó một cách chủ ý.
Vâng, chiến tranh đã đi tới một điểm mà nó có thể phá huỷ toàn thể nhân loại, và không chỉ nhân loại mà toàn thể trái đất. Cuộc sống như thế có thể bị phá huỷ. Chúng ta có thể làm được gì? Tri thức khoa học đã đi xa trước trưởng thành tâm linh của con người; đó là vấn đề, vấn đề thực. Ai là những người điên này mà bạn đang nói tới? Họ khác gì bạn, Peter Bohm? Richard Nixon, Brezhnev, Ayatollah Khomeini - những người này có khác bạn không? Có thể có khác biệt về lượng, nhưng không có khác biệt về chất. Nếu bạn đi vào quyền lực bạn sẽ chứng tỏ cùng điều đó. Và một ngày nào đó những người này đã không trong quyền lực, họ cũng đã giống như bạn. Khi họ trong quyền lực, thế thì khuôn mặt thực của họ phơi ra.
Quận công Acton nói: Quyền lực làm biến chất. Điều đó không đúng. Quyền lực không bao giờ làm biến chất, nhưng người bị biến chất thì bị hút tới quyền lực. Tất nhiên, không có quyền lực, họ không thể biểu lộ được khuôn mặt thực của họ. Quyền lực chỉ cho họ hoàn cảnh thuận lợi để họ có thể làm lộ ra thực tại của trái tim họ. Quyền lực không làm biến chất, nó chỉ làm lộ ra chân lí. Người không quyền lực có thể không có vẻ điên bởi vì họ không thể đảm đương được việc điên. Cho họ quyền lực và thế thì bạn sẽ thấy: họ điên như bất kì ai khác.
Tôi không thấy khác biệt gì giữa kẻ hiếu chiến và người hoà bình; họ là cùng loại người. Họ có vẻ là đối lập cực với nhau nhưng họ thuộc về cùng nhau. Sâu bên dưới, họ là một; hai đầu của cùng chiếc gậy. Vâng, tôi muốn trái đất trở thành thiên đường chứ không là nghĩa địa... nhưng loại kháng cự gì? Cho dù Krishna có ở đây, tại khớp nối này ông ấy chắc không gợi ý chiến tranh. Tôi tuyệt đối chắc chắn về điều đó. Tôi nói dứt khoát rằng Krishna sẽ không bảo Arjuna đánh nhau tại thời điểm này, bởi vì đây là tự tử toàn cầu. Năm nghìn năm đã qua từ thời Krishna và nhiều điều đã thay đổi.
Chúng ta đã đi tới điểm, cuộc chiến tranh toàn bộ là có thể. Không ai sẽ là người thắng, cho nên phỏng có ích gì mà chiến tranh? Chiến tranh đã có nghĩa trong quá khứ bởi vì ai đó sẽ thắng và ai đó sẽ thua. Bây giờ sẽ không có người thắng; tất cả sẽ là người thua. Chiến tranh đã mất tất cả ý nghĩa - chiến tranh là tuyệt đối ngu xuẩn ngày nay. Nó có thể đã có nghĩa nào đó trong quá khứ; nó không còn ý nghĩa gì thêm nữa.
Thông điệp của Krishna là không liên quan tới ngày nay; thông điệp của Phật liên quan hơn. Thông điệp của Krishna lạc hậu rồi; thông điệp của Phật là rất đương đại. Nhưng thông điệp của Phật là gì? Thông điệp của ông ấy là: Nếu bạn thực sự muốn hoà bình trên trái đất, tạo ra hoà bình trong tim bạn, trong bản thể bạn. Đó là chỗ đúng để bắt đầu - và thế rồi lan toả, toả ra an bình và tình yêu.
Nếu ngày càng nhiều người trở nên an bình, vui vẻ, nếu ngày càng nhiều người có thể nhảy múa và ca hát, nếu ngày càng nhiều người có thể nói "Alleluia!" từ chính cốt lõi bên trong nhất của họ, vài người điên này sẽ không thể nào tạo ra chiến tranh được. Thế thì chúng ta có thể đưa những người điên này vào nhà thương điên rất dễ dàng. Chúng ta có thể chuyển đổi các thủ đô thành nhà thương điên; điều đó không là vấn đề lớn, một khi tâm thức bên trong của nhiều, nhiều người được biến đổi.
Là thiền nhân đi. Là người yêu đi. Là người mở hội đi.
Tạo ra toàn thể sự tồn tại với nhiều phúc lạc và vui vẻ nhất có thể được đi. Làm cuộc sống đẹp tới mức không ai muốn chết. Ngay bây giờ, tình huống là chính cái đối lập: cuộc sống xấu tới mức ai quan tâm? Nếu chiến tranh xảy ra, thực ra, mọi người sẽ cảm thấy được giảm nhẹ. Họ không phải tự tử và dầu vậy chiến tranh sẽ làm công việc đó cho họ, họ bao giờ cũng muốn làm cho bản thân mình.
Các nhà tâm lí nói, rất khó tìm ra một người không nghĩ ít nhất bốn lần trong đời mình về tự tử. Nhưng tự tử không dễ đâu; nó đi ngược lại bản năng sống. Nhưng nếu ai đó khác có thể nhận trách nhiệm và ai đó khác có thể thả bom nguyên tử hay bom khinh khí, thế thì chúng ta không chịu trách nhiệm về tự tử và dầu vậy tự tử vẫn xảy ra. Và không chỉ chúng ta chết mà mọi người khác sẽ chết cùng chúng ta.
Chúng ta phải thay đổi tâm trí tự tử của mọi người. Tại sao mọi người nghĩ tới tự tử? - bởi lẽ đơn giản là cuộc sống xấu và họ không biết cách làm đẹp nó, cách làm ra bài ca từ nó. Nó chỉ là nỗi buồn, nỗi khổ dài lâu, ác mộng. Đó là lí do tại sao mọi người trở nên quan tâm tới chiến tranh và họ hỗ trợ chiến tranh - vì bất kì nguyên nhân ngu xuẩn nào, vì bất kì cái cớ, nào họ đều sẵn sàng giết và bị giết.
Và thực ra, mọi nguyên nhân chính trị đều ngu xuẩn, tất cả cái gọi là cách mạng chính trị đều ngu xuẩn. Cách mạng duy nhất không ngu xuẩn là tâm linh, là bên trong, là cá nhân. Nếu bạn thực sự muốn một thế giới không chiến tranh, tạo ra cuộc cách mạng cá nhân mà tôi gọi là tính chất sannyas. Đây là kháng cự thực. Không kháng cự bất kì ai, bạn tạo ra không gian khác, hoàn cảnh khác, trong đó cuộc sống bắt đầu nở hoa, cuộc sống bắt đầu sáng tạo.
Và nếu mọi người đều sáng tạo, nở hoa, vui vẻ, chính trị và chính khách sẽ là thứ của quá khứ. Vâng, bạn có thể để dành vài chính khách, để họ trong vườn bách thú cho trẻ con tương lai tới và xem: "Trông đấy, đây là Morarji Desai!" Bạn có thể làm họ bằng rơm - họ đã được làm bằng rơm rồi và chẳng cái gì khác; họ sẽ không cần nhiều rơm hơn, chỉ chút ít cũng được. Và điều này là có thể bây giờ. Nó chưa bao giờ là có thể trước đây bởi vì chiến tranh chưa bao giờ nguy hiểm thế. Chính trị bây giờ là trò chơi ngu xuẩn nhất, điên khùng, hoàn toàn điên khùng. Đây là những khoảnh khắc cực kì có ý nghĩa, bởi vì chúng ta có thể thay đổi toàn thể tâm thức con người từ chính trị sang tâm linh.