Tất cả những loại thiền năng động đều chỉ là chuẩn bị cho thiền thực thụ. Chúng chỉ là những đòi hỏi cơ bản cần phải được chu toàn để cho thiền định có thể xảy ra. Đừng xem chúng như là thiền định; chúng chỉ là sự dẫn nhập, chỉ là một lời tựa.
Thiền định buổi sáng có 4 giai đoạn. Trong 10 phút đầu tiên,
bạn phải thực tập thở nhanh. Bạn phải bước vào trong hiện hữu thông qua việc thở,
bạn phải mang lại sinh lực và năng lượng cho hơi thở. Bạn phải đặt chính đời
mình vào trong hơi thở – quá nhiều đến nỗi khi hơi thở đi ra, chính linh hồn bạn
đi ra với nó, và khi hơi thở đi vào, toàn bộ hiện hữu đi vào, toàn bộ hiện hữu
đến với nó. Bạn phải thở quá sâu, đến mức bạn quên mọi thứ khác, chỉ có việc thở
còn lại – như thể chính bạn trở thành hơi thở.
Việc thở sâu trong 10 phút này sẽ đánh thức mọi năng lượng
đang ngủ bên trong bạn. Nó sẽ khơi dậy và kích hoạt mọi năng lượng đó, mà bạn
chưa bao giờ thậm chí chạm tới. Nhưng sự "dè sẻn" sẽ không tốt. Đừng
nghĩ theo cách này, "Mình sẽ thở chậm. Dù sao đi nữa, nếu không nhiều, thì
ít ra một năng lượng nào đó sẽ thức dậy." Không, không chút nào cả – bởi
vì quá trình thức tỉnh chỉ bắt đầu sau khi một giới hạn nhất định đã được đạt tới.
Nó cũng giống như khi bạn đun nước; nhiệt độ lên tới 100 độ C, và rồi trở thành
hơi nước. Đừng nghĩ rằng ở 30 độ nó sẽ trở thành hơi nước "tới mức nào
đó" hay "một ít sẽ biến thành hơi nước". Không, toán học sẽ
không dùng được ở đây. Nước biến thành hơi nước ở 100 độ. Đừng nghĩ rằng ở 50 độ,
ít nhất một nửa trong số đó sẽ biến thành hơi, không – không chút nào sẽ biến
thành hơi. Nó sẽ bắt đầu biến thành hơi ở 100 độ C.
Và 100 độ C đó là cái gì? Đối với nước, thì bất cứ nơi nào
nó cũng giống nhau. Bạn đun nước bất cứ nơi nào, ở bất cứ xó xỉnh nào của thế
giới, và nó biến thành hơi ở 100 độ. Bất luận nó là nước từ ao, sông, hay một
vòi nước, hay nước mưa – bất luận từ đâu – nước không khăng khăng rằng,
"Tôi đến từ giếng" hay từ sông, nó đơn giản biến thành hơi ở 100 độ.
Với con người, có một sự khó khăn, bởi vì hắn có một nhân
cách, một tính cá nhân. Mỗi cá nhân "biến thành hơi" ở những nhiệt độ
riêng, tùy từng cá nhân – hay, nói khác đi, 100 độ của mỗi người đều khác nhau.
Con người cũng vậy, hắn chỉ "biến thành hơi" ở 100 độ, nhưng 100 độ của
mọi người đều khác nhau. Do vậy, thật khó mà nói cho bạn biết, ở điểm nào thì bạn
sẽ "biến thành hơi". Một điều thì chắc chắn: Bạn có thể phán đoán cái
điểm 100 độ của riêng bạn. Cái tiêu chuẩn là, nếu bạn không tự kìm mình lại
chút nào, thì bạn "bay hơi" ở 100 độ – nếu bạn đặt cược chính mình một
cách hoàn toàn vào trong nỗ lực của bạn, nếu bạn tuyệt đối chắc chắn rằng bạn
không tự kìm mình lại chút nào. Và người khác không dính dáng gì tới nó – nó là
cái điều của riêng bạn. Do vậy, những người khác có thể biết hay không biết về
nó; có thể họ nghĩ rằng bạn chưa đạt tới điểm nút. Chỉ mình bạn là cần phải biết,
rằng bạn không đang tự kìm mình lại, và bạn đang đặt mình một cách hoàn toàn
vào trong nó. Nếu bạn đang đặt chính mình một cách hoàn toàn vào trong nó, thì
bạn "bay hơi" ở 100 độ. Rồi, không có gì phải lo lắng cả.
Điều này cũng có thể xảy ra: có thể người ngồi bên cạnh bạn
đang làm nỗ lực nào đó nhiều hơn bạn, thế nhưng có thể anh ta không đạt tới 100
độ của chính mình. Có thể anh ta vẫn còn giữ lại một cái gì đó của chính mình.
Và cũng có thể, là một ai đó khác làm ít nỗ lực hơn bạn, nhưng lại đạt tới 100
độ – anh ta đã đặt chính mình một cách hoàn toàn vào đó. Do vậy, bạn không cần phải quan tâm về những
người khác; bạn hãy sáng tỏ về chính mình, xem bạn có đặt cược chính mình một
cách hoàn toàn hay không.
Thiền định là một canh bạc. Trong những canh bạc khác, bạn đặt
cược một cái gì đó, còn trong thiền định, bạn đặt cược chính mình. Nó chắc chắn
là hành vi dành cho một con bạc, chứ không phải dành cho một doanh nhân, bởi vì
mối quan tâm của doanh nhân là làm sao có sự rủi ro ít nhất, cho dù những món lợi
thì nhỏ bé. Mối quan tâm của một con bạc là, sao cho được lợi lớn, cho dù có
nguy cơ mất hết. Đây là sự khác biệt giữa một con bạc và một doanh nhân.
Thiền định không phải là một "công trình" dành cho
một doanh nhân chút nào. Thiền định là tuyệt đối dành cho một con bạc. Y đặt cược
toàn bộ chính mình, bất kể cái gì.
Có một khác biệt: Trong canh bạc bên ngoài, có lẽ một lợi lộc
hiếm khi xảy ra. Tôi nói "có lẽ" bởi vì cái ảo tưởng rằng nó sẽ xảy ra,
mặc dù nó không xảy ra. Nó không bao giờ xảy ra. Trong canh bạc bên ngoài, thì
cho dù thắng, nó chỉ là khởi đầu cho một thất bại lớn hơn. Cho dù ban đầu thắng,
nó chỉ là một cám dỗ cho một trận thua lớn hơn. Do vậy, một con bạc không bao
giờ thắng; bất luận y thắng bao nhiêu lần, y vẫn không phải là kẻ thắng, bởi vì
sau cùng y chỉ thua.
Canh bạc bên trong thì ngược lại: Ngay cả một thất bại, nó
cũng chỉ là một khởi đầu cho nhiều thắng lợi sẽ đến. Một hành giả không bao giờ
thua một cách tối hậu – y thua nhiều lần, nhưng cuối cùng y thắng. Đừng nghĩ rằng
một Mahavira hay một Buddha thắng ngay ngày đầu tiên, rằng một Mohammed hay một
Christ thắng ngay trong ngày đầu tiên. Họ bị thua xiểng liểng! Nhưng sau cùng,
họ thắng.
Do vậy, hãy thở sâu trong 10 phút, với toàn bộ con người bạn
dấn thân trong nó.
Rồi, sau 10 phút thở sâu, khi năng lượng của bạn được đánh
thức, nó phải được ném ra ngoài – từ bất cứ lộ trình nào mà nó muốn đi ra. Cơ
thể bạn có thể nhảy bật lên, nhảy về phía trước, nhảy múa, la hét, tạo ra những âm thanh, có vẻ
như nó đã hoàn toàn phát điên; bạn không nên làm cho nó ngừng lại. Bạn phải để
cho nó hoàn toàn buông thả tự do và hỗ trợ nó. Nếu cơ thể bạn muốn phát điên
hoàn toàn, cứ để cho nó làm như vậy.
Tại sao? Bởi vì có vô số sự điên rồ được tích lũy bên trong
bạn. Bạn phải để cho nó phát điên một cách hoàn toàn. Hoàn toàn điên, có nghĩa
là, bạn không mang giữ nỗi sợ nào cả – "Mình đang làm cái gì vậy?"
Hay "Mình là bác sĩ, thế mà mình lại đang nhảy nhót và nhảy lò cò! Mình
làm gì vậy? Cái gì sẽ xảy ra, nếu một bệnh nhân nào đó của mình thấy
mình!"
Một bác sĩ vẫn cứ sợ bệnh nhân của mình, một giáo viên cứ sợ
học trò mình, một chủ tiệm vẫn cứ sợ khách hàng của mình. Bất luận bạn sợ ai,
phát điên có nghĩa là, bạn vứt bỏ mỗi trong số những nỗi sợ đó – bất luận nỗi sợ
có quan hệ tới ai. Người chồng sợ người vợ, và người vợ sợ người chồng. Người
cha sợ con trai, và con trai sợ cha mình – bất cứ nỗi sợ nào mà bạn có thể có,
phát điên có nghĩa là, "Bây giờ, mình vứt bỏ mọi nỗi sợ." Không sợ
hãi, bạn sẽ phải để cho bất cứ cái gì muốn xảy ra, cứ việc xảy ra.
Chúng ta tích lũy sự điên rồ ngày này qua ngày nọ. Nó như thể là có rác rưởi trong nhà và bạn cứ
mãi giấu nó trong một xó. Việc này sẽ làm cho toàn bộ ngôi nhà dơ bẩn! Một ngày
nào đó, ngôi nhà bắt đầu bốc mùi hôi. Một ngày nào đó, tình huống sẽ đi tới chỗ,
ngoài rác rưởi ra, trong nhà không còn có gì khác. Như chúng ta đang là bây giờ,
đây là cái mà chúng ta làm với chính mình. Bất cứ rác rưởi nào đang tồn tại
trong tâm trí, ta tiếp tục tích lũy nó. Bất luận nó là sự giận dữ, sự bất
lương, hay sự thù ghét – ta tiếp tục chất đống bất cứ cái gì.
Chầm chậm, chầm chậm, sự tích lũy này trở nên quá lớn, đến nỗi
suốt đời, ta chỉ bận rộn với việc làm thế nào để quản lý nó, nếu không nó sẽ
tràn ra, nếu không nó sẽ rớt ra, bị phô bày – và ai đó sẽ thấy nó. Rồi chúng ta
trở nên quá sợ hãi nó, đến nỗi chúng ta hoàn toàn ngừng nhìn vào bên trong
chính mình. Bởi vì nỗi sợ đã trở nên quá lớn, và có quá nhiều rác rưởi. Chúng
ta sợ rằng nó sẽ bị phơi bày.
Chỉ những ai sẵn sàng ném ra ngoài tất cả mọi rác rưởi này,
mới có thể bước vào thiền định. Khi nó được ném ra ngoài, mọi sự trở nên nhẹ
nhàng trong bạn. Giai đoạn thứ hai là giai đoạn thanh tẩy, ném mọi thứ ra ngoài
để cho một sự sạch sẽ "đáp xuống" bên trong. Nếu bạn không thu hết
can đảm mà làm, bạn sẽ không thể ném mọi thứ ra ngoài. Nhưng một khi bạn có thể
làm thế, bạn sẽ là một người hoàn toàn khác. Giai đoạn hai là giai đoạn của việc
phát điên hoàn toàn.
Giai đoạn ba là giai đoạn tạo ra âm thanh "hoo." Bạn
phải phát ra âm thanh "hoo" trong khi liên tục nhảy lên nhảy xuống
trong 10 phút. Âm thanh "hoo" giống như một cái búa – bạn phải búa với
nó. Trong cơ thể bạn, có một năng lượng cư ngụ ngay gần trung tâm sex của bạn
và yoga gọi nó là kundalini – hay người ta có thể gọi nó bất cứ tên nào người
ta muốn; những nhà khoa học bây giờ gọi nó là "sinh điện". Nó được ẩn
giấu ở đó, và nếu một âm thanh sâu và mạnh của "hoo"được phát ra, thì
cái năng lượng ngủ ngầm đó, cái năng lượng đang ngủ đó được kích hoạt. Những hiền
nhân cổ xưa đã dùng cái sự ví von này: con rắn ngồi cuộn tròn lên – và khi nó bị
chạm vào, nó nhấc mình lên với miếng da
trùm đầu mở ra, và cái khúc cuộn biến đi. Nếu một con rắn được đánh thức đủ, nó
gần như đứng trên cái đuôi của nó. Y hệt như vậy, năng lượng này đang ngủ ngầm
bên trong ta. Nếu nó bị đánh, nó khởi sự nhấc đầu lên.
Nhưng việc "đánh" này chỉ nên được làm khi bạn đã
có cơ hội để ném ra ngoài sự điên rồ của bạn từ bên trong. Nếu không, nếu nó nhấc
đầu lên giữa tất cả cái điên rồ của bạn, thì bạn thực sự phát điên. Do vậy, nhiều
lần nhiều kẻ tìm kiếm đã phát điên. Lý do là họ khởi sự đánh thức kundalini của
họ mà không làm sạch mình một cách triệt để.
Họ phát điên, là bởi vì họ không có một thái độ khoa học. Trước hết, phải
thanh tẩy, làm sạch.
Do vậy, hai giai đoạn đầu là để thanh tẩy bạn một cách triệt
để. Giai đoạn thứ nhất là để khơi dậy tất cả những năng lượng bên trong bạn,
giai đoạn hai là để ném ra ngoài tất cả những thứ mà xung đột với những năng lượng
được khơi dậy. Rồi giai đoạn thứ ba, là để đánh thức cái kundalini đang nằm ngủ
bên dưới.
Do vậy, trong 10 phút, bạn phải dùng âm thanh
"hoo" với cường độ cao nhất. Và rồi, trong giai đoạn bốn, bạn phải nằm
xuống giống như một tử thi, như thể bạn không có mặt ở đó chút nào – hoàn toàn
yên lặng. Bạn phải để cho cơ thể bạn thư giãn hoàn toàn, y như thể bạn đã chết.
Với hai mắt nhắm, bạn phải ở trong tư thế chờ đợi, lặng lẽ bên trong. Nhiều cái
sẽ xảy ra. Trong sự chờ đợi nội tại đó, nhiều cái sẽ xảy ra.
Tôi hiểu rằng, chẳng sớm thì muộn, phương pháp thiền này, mà
tôi đang trao cho bạn, sẽ là một liệu pháp có ý nghĩa lớn, và nó sẽ trở thành một
cách chữa trị những người mắc bệnh tâm thần, và hồi phục sức khỏe cho họ. Và nếu
mọi đứa trẻ trong trường đều có thể trải qua phương pháp thiền này, thì nó sẽ
được cứu thoát khỏi chứng điên suốt đời mình. Nó sẽ không bao giờ phát điên; nó
sẽ được miễn dịch khỏi bệnh này, bởi vì lúc ấy nó sẽ là chủ nhân của riêng
mình, chủ nhân của thể xác và tâm trí mình.
Khi một người thiền định, y rũ bỏ mọi sự bất an. Sự suy nghĩ
của y ngừng lại, những cử động cơ thể y ngừng lại; y trở thành giống như một bức
tượng cẩm thạch… hoàn toàn bất động.
Trong khoảnh khắc đó, y là một hồ năng lượng. Y vô cùng hùng mạnh. Nếu bạn thấy
ai đó đang thiền định, ngồi kề bên anh ta bạn sẽ được lợi lạc. Ngồi bên cạnh ai
đó đang ở trong một trạng thái thiền, bạn cũng sẽ di chuyển vào trong thiền định.
Năng lượng của anh ta sẽ kéo bạn ra khỏi mớ hỗn độn của bạn. Thiền định không
là gì khác hơn sự nghỉ ngơi tuyệt đối.
Làm thế nào bạn đạt tới sự nghỉ ngơi tuyệt đối, việc ấy tùy
thuộc vào nhiều điều. Có một ngàn lẻ một phương pháp để tạo ra sự nghỉ ngơi đó.
Những phương pháp của riêng tôi là, trước tiên tôi muốn bạn trở nên càng bất an
càng tốt, để cho không có gì treo lủng lẳng bên trong bạn; sự bất an đã được
ném ra ngoài – rồi, di chuyển vào trong sự nghỉ ngơi. Và sẽ không có sự rối loạn,
nó dễ dàng hơn.
Trong thời của Đức Phật, những phương pháp năng động như
thế không được cần đến. Con người đơn giản hơn, chính thực hơn. Họ sống một cuộc
sống thực hơn. Bây giờ người ta đang sống một cuộc sống rất bị ức chế, rất
không thực. Khi họ không muốn mỉm cười, họ mỉm cười. Khi họ muốn giận, họ bày tỏ
sự từ bi. Con người trở nên giả dối, và toàn bộ khuôn mẫu sống đều giả dối.
Toàn bộ nền văn hóa giống như một sự giả dối lớn. Người ta chỉ đang đóng kịch,
chứ không phải sống. Nhiều cái bị để treo lủng lẳng, nhiều kinh nghiệm không
hoàn chỉnh tiếp tục được thu thập, được chất đống, bên trong tâm trí họ.
Do vậy, chỉ ngồi một cách trực tiếp trong im lặng sẽ không
giúp được gì. Cái khoảnh khắc mà bạn ngồi im lặng, bạn sẽ thấy đủ thứ "tạp
pí lù" đang di chuyển bên trong bạn. Bạn sẽ cảm thấy hầu như không thể nào
im lặng được. Trước hết, hãy ném đi những cái đó, để đạt tới một trạng thái nghỉ
ngơi tự nhiên. Nhưng thiền định thực thụ chỉ bắt đầu khi bạn ở trong sự nghỉ
ngơi.
Tất cả những loại thiền năng động đều chỉ là chuẩn bị cho
thiền thực thụ. Chúng chỉ là những đòi hỏi cơ bản cần phải được chu toàn để cho
thiền định có thể xảy ra. Đừng xem chúng như là thiền định; chúng chỉ là sự dẫn
nhập, chỉ là một lời tựa. Thiền thực thụ chỉ bắt đầu khi mọi hoạt động đã ngừng
lại – hoạt động của cơ thể và hoạt động của tâm trí.
Thiền định không phải là "thiền trên" một cái gì
đó, mà chỉ là "là" chính mình – không di chuyển khỏi trung tâm, không
có sự di chuyển nào cả… chỉ là chính
mình một cách toàn bộ, quá toàn bộ đến mức không có thậm chí một ánh lập loè
nào… Ngọn lửa bên trong vẫn cứ bất động.
"Cái khác" đã biến đi; chỉ mình bạn có mặt. Không có một tư tưởng
riêng lẻ nào ở đó. Toàn bộ thế giới đã biến đi. Tâm trí không còn ở đó; chỉ
mình bạn có mặt, trong sự thuần khiết tuyệt đối của bạn.